Chương 43: Mong điều ước của Thẩm Phương Nguyệt thành hiện thực.

Kỳ nghỉ đông trước học kỳ hai của lớp 12 gần như là không có, kéo dài chưa được 10 ngày.

Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt nghĩ rằng nghỉ ngơi một đêm cũng không sao, nhưng sau khi lấy danh sách bài tập ra xem, cô phát hiện nếu chia đều thời gian, ngay cả ngày mùng một Tết phải làm hai bài thi thì mới có thể hoàn thành hết.

"Đây là trách nhiệm của cậu." Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc tuyên bố, "Phạt cậu phải làm hai bài thi cho tớ."

Bùi Kỳ xoay xoay cây bút trong tay, nghe vậy liền liếc mắt nhìn sang: "Trách nhiệm của tớ?"

"Đúng vậy, nếu không phải tại cậu đột nhiên hôn tớ thì tối hôm đó tớ đã làm xong hai bài thi này rồi."

"Tớ nhớ là tớ đã hỏi ý kiến cậu rồi mà."

"Lần đầu tiên hỏi, tớ còn chưa đồng ý thế mà cậu đã hôn rồi."

"………"

Bùi Kỳ quay mặt đi, cười vì tức, sau đó quay lại gật đầu: "Được, coi như là lỗi của tớ. Nhưng làm bài giúp cậu thì không thể… như này đi."

"Sau này cậu cũng sẽ có một lần được phép hôn tớ mà không cần hỏi ý kiến." Cậu lười biếng nói.

"………"

Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp nói câu "Cậu đúng là tính toán chi li" thì điện thoại trên bàn của Bùi Kỳ reo lên.

Cả hai vô thức nhìn qua, trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ "Bùi Vĩnh Ân".

Bùi Kỳ giơ tay chỉnh về chế độ im lặng, không nghe máy, động tác trông rất thành thạo, dường như đã làm như vậy nhiều lần rồi. Sau khi cuộc gọi tự động bị cúp, đối phương liền gửi một tin nhắn WeChat, là một đoạn tin nhắn thoại dài đến 59 giây. Bùi Kỳ di chuyển ngón tay, chuyển thành văn bản.

Vì đang giảng bài nên hai người ngồi rất gần nhau, Thẩm Phương Nguyệt không cần phải cố tình nhìn trộm, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là đã thấy rõ dòng chữ trên màn hình của cậu.

[Nghe điện thoại. Cô giáo nói mày muốn từ chối suất tuyển thẳng là sao? Bùi Kỳ, mày bị gì vậy? Có phải học nhiều quá nên đầu óc hỏng rồi không—]

Chữ phía sau còn chưa hiển thị hết, Bùi Kỳ đã xóa khung chat.

Cậu làm như không có chuyện gì xảy ra, đặt điện thoại trở lại chỗ cũ: "Hôm nay làm Vật Lý trước."

"………"

Bên cạnh rất lâu không có động tĩnh gì, Bùi Kỳ quay sang nhìn thì thấy Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn mình chằm chằm, khiến cậu không khỏi thở dài trong lòng.

Sau một lúc lâu im lặng, Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt bút, lên tiếng: "Cậu muốn từ chối suất tuyển thẳng? Tại sao?"

"Thích thi cử, tớ muốn tham gia kỳ thi đại học." Bùi Kỳ thản nhiên nói bừa.

"Là vì tớ." Thẩm Phương Nguyệt lập tức trả lời lại.

Khi câu nói này vừa thốt ra, chính Thẩm Phương Nguyệt cũng thấy nó thật nực cười. Đây là chuyện quan trọng của cả đời, mọi người đều phấn đấu suốt mười mấy năm chỉ để vào một trường đại học tốt, sao lại có người từ bỏ suất tuyển thẳng của ngôi trường danh giá nhất chỉ vì một người khác? Đặc biệt là trong thời đại này, ai ai cũng có lý trí và yêu bản thân.

Quả nhiên, Bùi Kỳ khẽ cười nói: "Sao cậu lại tự luyến thế? Thẩm Phương Nguyệt."

Giọng điệu vẫn như mọi khi, đầy vẻ chế nhạo.

Nhưng cậu lại không phủ nhận điều đó.

Thẩm Phương Nguyệt ngốc nghếch suốt bao nhiêu năm, lúc này bỗng nhiên thông suốt, Cô phát hiện ra rằng Bùi Kỳ thật ra rất dễ hiểu—— hoặc có lẽ cô luôn cảm nhận được, nhưng mỗi lần đều bị sự sắc bén và cứng đầu của cậu làm cho hoang mang.

Không nói thêm một lời nào, Thẩm Phương Nguyệt lập tức cầm lấy điện thoại của mình, mở cuộc trò chuyện với Cổ Hàm, gõ tin nhắn: Cô ơi, Bùi Kỳ muốn đăng ký suất tuyển thẳng…

Chữ còn chưa gõ xong, điện thoại đã bị giật mất. Thẩm Phương Nguyệt vội giành lại nhưng Bùi Kỳ né tránh. Trong lúc hai người giằng co, khoảng cách dần thu hẹp, Thẩm Phương Nguyệt lại cảm thấy nóng, nhưng lần này là vì lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!