Mùa đông giá rét, hai ngày này Sơn Thành đã lác đác có tuyết rơi, tuyết đọng lại trong các khe hở ngoài cửa sổ, gió thổi qua làm từng mảng tuyết rơi xuống.
Ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có người đi ngang qua co rúm người lại vì lạnh, bước chân vội vã, để lại những dấu chân mờ nhòe trên mặt đất.
Bên trong phòng lại ấm áp.
Hệ thống sưởi trong nhà của Bùi Kỳ luôn được duy trì khoảng 20 độ. Cậu không thích để nhiệt độ quá cao, vì nhiệt độ ấm áp sẽ dễ khiến người ta buồn ngủ và khó tập trung. Có lần Thẩm Phương Nguyệt thấy lạnh nên bắt cậu chỉnh lên 27 độ.
Tối hôm đó cô gục lên bàn học ngủ một giấc dài.
Đêm đó Bùi Kỳ không nói gì, chỉ lặng lẽ giúp cô hoàn thành bài tập. Đợi đến khi cô tỉnh lại, cậu không nhiều lời mà lập tức chỉnh nhiệt độ về lại 20 độ.
Nhưng bây giờ, khi đang mơ màng hôn cậu, Thẩm Phương Nguyệt bỗng phân tâm nghĩ, chẳng lẽ hôm nay Bùi Kỳ lại nổi lòng tốt, chỉnh nhiệt độ lên cao nữa sao? Nếu không thì tại sao căn phòng lại nóng hừng hực đến vậy, thậm chí lòng bàn tay cô cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Cô chỉ lơ đễnh một giây, rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy mơ hồ và non nớt.
Nụ hôn ban đầu diễn ra rất chậm, cả hai đều không có kinh nghiệm, chỉ biết chạm vào nhau đầy vụng về. Thẩm Phương Nguyệt không thích kem đánh răng bạc hà, vì cô thấy cay nên chưa bao giờ dùng. Không ngờ có một ngày lại nếm được hương vị đó từ miệng của Bùi Kỳ. Nhưng bạc hà trong miệng Bùi Kỳ không quá nồng, mà mát lạnh the the giống như con người cậu vậy.
"Trăng Nhỏ! Con có muốn uống sữa khoai lang gừng không? Nhân tiện hỏi cả Bùi Kỳ——"
Một giọng nói quen thuộc vang lên qua rèm cửa sổ khiến cả hai giật mình, vội vàng tách ra trong hoảng loạn.
Không nhận được câu trả lời, Thẩm Chu Sơn đứng trong sân nhà bên cạnh lại lớn tiếng gọi: "Trăng Nhỏ——"
"Không uống! Ba! Sao ba không nhắn tin cho con? Ba làm ồn con——" Thẩm Phương Nguyệt cao giọng trả lời qua cửa sổ đã được kéo kín rèm, nói đến cuối thì chột dạ, hạ thấp giọng, "…học hành."
Thẩm Câu Sơn khó hiểu: "Ba đã nhắn tin rồi, nhưng con không trả lời ba đấy chứ."
"Thôi được, vậy hai đứa học chăm chỉ đi. Nhưng mới thi học kỳ xong mà đã học ngay rồi sao? Thật sự quá chăm chỉ rồi, con gái ba giỏi quá…" Giọng nói lẩm bẩm đầy cảm động của Thẩm Chu Sơn dần nhỏ lại cho đến khi biến mất.
Trong phòng, hai người lặng lẽ nhìn nhau, cả hai đều không có biểu cảm gì rõ ràng, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự bối rối ngây ngô và chút mong chờ thẹn thùng.
Tim đập nhanh đến mức như muốn nổ tung, không biết là vì nụ hôn hay vì ba của cô xuất hiện.
Miệng tê dại một cách kỳ lạ, Thẩm Phương Nguyệt theo bản năng nuốt nước bọt, đầu ngón tay co rút lại vì vị ngọt còn sót lại, không nhịn được mà trách móc: "Sao cậu đánh răng không sạch kem thế, còn… có vị."
Aaaaa!
Thẩm Phương Nguyệt, mày đang nói cái gì vậy!!! Hai người vừa mới hôn nhau! Làm sao có thể chọn ngay lúc này để bắt bẻ chuyện này chứ aaaa!!!
Trong lòng Thấm Phương Nguyệt gào thét, ho nhẹ một tiếng, định nói thêm rằng: nhưng không sao, tớ có thể tha thứ cho cậu——
"Không phải kem đánh răng." Bùi Kỳ nói.
"Hả?"
"Tớ vừa mới ăn một viên kẹo cao su."
Cậu trông rất gọn gàng sạch sẽ, có vẻ như vừa rửa mặt và đánh răng xong.
Sau khi đánh răng xong lại…….. ăn kẹo cao su sao?
Có lẽ vì tìm được đồng minh, Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên cảm thấy suốt một tuần qua tối nào mình cũng lén lút dùng hai viên nước súc miệng cũng không đến nỗi ngốc nghếch lắm.
(*)"Là vị cậu thích, cậu có nhận ra không?" Mặt Bùi Kỳ vẫn bình tĩnh lạnh lùng như thể đang hỏi cô có làm được bài này không, nhưng ánh mắt nhìn cô lại nóng bỏng, cánh môi và vành tai đỏ ửng.
Một câu nói của cậu khiến đầu óc của Thẩm Phương Nguyệt quay cuồng, khi mở miệng ra lại càng choáng váng hơn: "Vậy cậu cho tớ một viên."
Trời ạ, vào lúc này rồi mà chỉ biết chìa tay xin xỏ, chẳng lẽ mình là kẻ tham ăn chuyển kiếp sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!