Chương 41: Tớ cũng đâu có muốn hôn nước súc miệng.

Bộ phim vừa chiếu xong thì đúng lúc tan học.

Cổ và má của Thẩm Phương Nguyệt vẫn còn nóng bừng. Cô do dự một chút rồi gấp khăn quàng cổ lại, nhét vào cặp sách.

Nhưng vừa bước ra khỏi lớp học, cơn gió lạnh ập đến khiến cô rùng mình.

Bùi Kỳ đi phía trước, đang nói chuyện với một bạn học cầm bài kiểm tra đến hỏi bài. Thẩm Phương Nguyệt khẽ kéo vạt áo đồng phục của cậu, muốn cậu chờ cô một chút để lấy khăn quàng cổ. Cậu quay đầu liếc nhìn cô một cái, giọng vẫn không ngừng giảng bài. Tay cậu khẽ nâng lên, chiếc khăn quàng mà cậu vẫn luôn cầm trong tay được quàng lên cổ cô.

Đó là chiếc khăn mà ba mẹ của Thẩm Phương Nguyệt tặng Bùi Kỳ vào hôm sinh nhật, cậu đã dùng được một thời gian, trên đó có mùi hương nhàn nhạt, khô ráo dễ chịu.

Sau khi thu dọn xong, bảy, tám người trong lớp cùng nhau xuống lầu. Trên cầu thang ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều thảo luận về tình tiết bộ phim vừa xem, cho đến khi bọn họ gặp Cố Phi Bạch vừa đi hẹn hò với bạn gái về.

Vừa nhìn thấy cậu ấy, đám con trai liền đồng loạt reo hò trêu chọc. Cố Phi Bạch cười ngượng ngùng nhưng vẫn tươi tắn, nhanh chân chạy lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Sự xuất hiện của Cố Phi Bạch khiến mọi người lại nhớ đến chủ đề nóng hổi trước khi xem phim, thế là chẳng hiểu sao mũi dùi lại chĩa về phía Bùi Kỳ. Cả đám lại bắt đầu truy hỏi cậu rốt cuộc đã hôn ai, ríu rít không ngừng.

Tiền Phi đi phía trước, bị ồn đến mức phải bịt tai lại, lẩm bẩm: "Mấy đứa con trai các cậu thật nhiều chuyện…"

Người trong cuộc vẫn không chịu hé răng, cả nhóm liền chuyển hướng: "Tống Triết, Chung Chấn, hai cậu thân với cậu ấy như vậy, thử nghĩ xem dạo này cậu ấy hay đi với cô gái nào nhất?"

"Thật sự không có ai mà." Tống Triết gãi đầu, "Chị Nguyệt ngày nào cũng ở bên cậu ấy đấy, mà cũng có biết gì đâu?"

"À thì…" Thẩm Phương Nguyệt lên tiếng, "Thật ra tớ vừa mới nhớ ra."

Tống Triết: "Cậu xem—— hả?"

Chung Chấn sốt ruột: "Là ai? Mau nói đi! Học lớp nào vậy?"

Cả đám đồng loạt quay đầu lại. Bùi Kỳ đứng bên cạnh cô cũng nghiêng mặt, nhướng mày, lặng lẽ nhìn cô đầy hứng thú.

"Hình như là người học cùng khối với bọn mình, cụ thể thì tớ không biết, chỉ nghe cậu ấy nhắc qua thôi—"

Thẩm Phương Nguyệt vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ của Bùi Kỳ, hơi nóng trong phòng học khi nãy vẫn chưa tan hết. Nửa khuôn mặt lộ ra hồng hồng, may mà đang là mùa đông, trông cũng không quá bất thường, mọi người chỉ nghĩ rằng cô bị lạnh.

Thẩm Phương Nguyệt: "Cậu ấy nói đối phương là một cô gái tài sắc vẹn toàn, hoạt bát đáng yêu, lương thiện dịu dàng, thông minh lanh lợi."

"………"

Mọi người bao gồm cả đương sự đều im lặng trong giây lát.

"Tớ có nói thế sao?" Bùi Kỳ hỏi.

"Cậu không nói à?" Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm cậu.

"Có nói." Bùi Kỳ nhượng bộ một chút nhưng vẫn giữ vững quan điểm, "Nhưng "thông minh lanh lợi" chắc là cậu nhớ nhầm rồi."

"………"

Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt quai cặp, đợi đến khi đám người phía trước quay đầu đi, bắt đầu bàn luận về chủ đề mới thì cô mới ác ý giẫm mạnh chân lên giày của cậu.

&&

Buổi tối, sau khi tắm xong, Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, không kìm được mà lăn lộn vài vòng, trong lòng không ngừng nhớ lại bộ phim chiều nay.

Trời ạ, Bùi Kỳ thích cô.

Bùi Kỳ đã tỏ tình với cô.

Bọn họ đã hôn nhau.

Cô và Bùi Kỳ đang, hẹn, hò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!