Bộ phim kinh dị vừa đến đoạn cao trào, một cảnh bất ngờ xuất hiện, cả lớp hét lên đầy hoảng loạn.
Mọi người hoặc là ôm nhau tìm sự trấn an, hoặc đơn giản nhắm chặt mắt không dám nhìn. Không ai chú ý đến góc cuối lớp học ồn ào này, đằng sau cuốn sách bài tập bị cầm ngược có hai người đang áp sát vào nhau đầy thân mật.
Tiếng hét của Tống Triết và Chung Chấn là lớn nhất, vang vọng khắp lớp với những tiếng "Aaaaaa!". Tai của Thẩm Phương Nguyệt gần như bị tiếng ồn làm cho đau nhức, thầm nghĩ nếu tiếng lòng của con người có thể phát ra âm thanh, thì tiếng hét của cô chắc chắn còn lớn hơn cả bọn họ.
Cũng là adrenaline dâng cao, nhưng cô không thể hét lên, đơn giản là vì miệng cô đang bị bịt lại.
(*)Đầu óc Thẩm Phương Nguyệt trống rỗng như thể máy tính bị treo, không thể suy nghĩ gì mà chỉ có thể nắm bắt một vài cảm giác đơn giản nhất.
Hơi thở của Bùi Kỳ nhẹ nhàng phả lên khóe môi cô, vừa ấm áp vừa dịu dàng nhưng đôi môi của cậu lại lạnh. Cậu hơi rủ mắt xuống, gần đến mức Thẩm Phương Nguyệt có thể nhìn rõ hàng mi rậm và thẳng của cậu.
Thì ra lông mi của Bùi Kỳ dài đến vậy, nhưng vì không cong nên trước giờ cô chưa từng để ý.
Khi cô vừa kịp lấy lại tinh thần và bắt đầu nghĩ linh tinh, Bùi Kỳ đột nhiên nâng mí mắt lên, đôi mắt đen láy, trầm tĩnh nhìn thẳng vào cô với ánh mắt sắc bén.
Thẩm Phương Nguyệt lại treo máy lần nữa.
Sau vài giờ— vài phút— hoặc có lẽ chỉ vài giây trôi qua, Bùi Kỳ cuối cùng cũng rời khỏi môi cô. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, khuôn mặt cậu gần cô trong gang tấc, tay vẫn hờ hững cầm cuốn bài tập.
"Thẩm Phương Nguyệt." Cậu gọi tên cô như thường lệ, đôi mắt vẫn chăm chú quan sát khuôn mặt cô. Bởi vì cậu cố tình hạ thấp giọng nên giọng nói trầm thấp cuốn hút, pha lẫn chút buồn cười, hỏi cô: "Sao tớ không cảm nhận được hơi thở của cậu vậy?"
Nói xong, cậu còn đưa tay đặt dưới chóp mũi của cô.
Thẩm Phương Nguyệt như nhận được mệnh lệnh lập tức hít mấy hơi.
Nhịp tim của cô đập mạnh đến mức tưởng như có thể lật tung cả mái nhà. Cô vẫn giữ nguyên tư thế quay đầu mắng người vừa rồi, mắt trừng quá lâu đến mức bắt đầu thấy mỏi, chớp chớp hai cái rồi không khống chế được mà đột nhiên rơi nước mắt xuống, để lại hai vệt ướt dài trên má.
"Cậu, tớ…" Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, "Chúng ta vừa làm gì vậy?"
Bùi Kỳ dùng giọng điệu như lúc giảng bài cho cô mà đáp: "Chắc là hôn nhau đấy."
"……Cậu có nghe nhầm không vậy, tớ đồng ý để cậu hôn người mà cậu đã hôn môi, chứ không phải là để cậu hôn tớ." Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình như đang nói một xoắn lưỡi vậy,
"Biết đâu có một khả năng…" Bùi Kỳ dừng lại một chút, "Người tớ đã hôn kia chính là cậu không?"
"…….."
"Thẩm Phương Nguyệt, hôm sinh nhật cậu, cậu lợi dụng mình uống say để hôn tớ." Bùi Kỳ nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường, nhưng trong mắt cậu lại có chút ngây ngô tuổi thiếu niên hiếm thấy.
"…….."
"Hai lần."
"…….."
Có phải Bùi Kỳ đang cố tẩy não cô không, giống như cách cậu từng cố nhồi nhét đống công thức vào đầu cô vậy?
Rõ ràng cô nhớ là tối sinh nhật mình, cô đã uống say rồi lăn ra ngủ. Cô còn mơ thấy mình biến thành người phụ nữ gan dạ nhất trong trò chơi thật hay thách, dũng cảm thực hiện yêu cầu trên tấm thẻ hai lần liên tiếp——
Từ từ.
Vậy đó không phải là mơ sao???!
Biểu cảm của Thẩm Phương Nguyệt từ kinh ngạc chuyển sang suy tư, rồi đến chấn động. Nhưng miệng vẫn cứng rắn, giọng nói hơi chột dạ: "Tớ không có… thì phải?"
"Đừng giả vờ, cậu nhớ ra rồi."
"…….."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!