Chương 4: Tình cảm của chúng ta vững như bàn thạch

Lúc Cố Tương vào lớp vừa vặn nhìn thấy cảnh hôn gió đó.

Cô ấy đặt cặp xuống, nhanh chóng nộp bài tập rồi khoác tay lên cổ Thẩm Phương Nguyệt kéo cô lại, ghé sát tai thì thầm: "Sao rồi? Đổi đối tượng yêu thầm rồi à?"

Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp phản ứng: "Đổi ai?"

"Bùi Kỳ chứ ai."

Thẩm Phương Nguyệt sững người mất vài giây.

"Không có, không đổi, bây giờ tớ không thích ai cả." Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn, hạ giọng nhưng lại nói với âm lượng lớn nhất có thể: "—— Với lại, sao tớ có thể thích Bùi Kỳ được chứ!!?"

"Thế vừa rồi cậu hôn cậu ta làm gì?"

"Đó là hôn gió! Là để cảm ơn cậu ấy đã giúp tớ chép bài tập!" Thẩm Phương Nguyệt nhấn mạnh, "Tớ còn hôn gió với khỉ trong sở thú nữa kìa!"

Cố Tương nhìn chằm chằm Thẩm Phương Nguyệt, thấy đối phương trợn tròn mắt, bộ dạng như bị lời nói của mình làm cho chấn động.

Cố Tương bừng tỉnh.

Cũng đúng.

Có lẽ do suốt hai tháng hè ở quê, đầu óc cô ấy trở nên chậm chạp, quên mất Thẩm Phương Nguyệt đối với Bùi Kỳ luôn như vậy—hoặc là đối đầu gay gắt, hoặc là cái đuôi nhỏ thân thiết mà Bùi Kỳ không sao cắt đuôi được.

Cố Tương buông cô ra, cúi đầu sắp xếp lại bàn học của mình. Cô ấy cắt tóc ngắn, khi cúi đầu mái tóc che phủ nửa bên mặt.

Một lúc sau, Cố Tương đột nhiên nhớ ra gì đó, vội vàng ngẩng đầu lên: "Chết rồi."

Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào bảng đen suy nghĩ miên man, nghe vậy liền quay đầu lại hỏi: "Sao thế?"

"Tớ ở nhà mấy tháng nay, chắc trên người toàn có mùi." Cố Tương nói, "Cậu ngửi thử áo cậu xem có bị dính mùi của tớ không?"

Gia đình Cố Tương mở tiệm thuốc Đông y, mẹ lại bệnh nặng lâu ngày, nên từ nhỏ quần áo cô ấy luôn ám mùi thuốc Bắc thoang thoảng.

Hồi cấp 2, vì mùi này mà không ai muốn ngồi cùng bàn với cô ấy. Có lần đổi chỗ, một bạn nam được xếp ngồi cạnh cô ấy đã hét to trước mặt cả lớp: "Thầy ơi, em không muốn ngồi với Cố Tương! Người cậu ấy hôi lắm, như bãi rác ấy!"

Cả lớp cười phá lên.

Đúng lúc đó Thẩm Phương Nguyệt đã giơ tay lên.

"Thầy ơi, em muốn ngồi với Cố Tương!" Giọng Thẩm Phương Nguyệt vang rõ ràng, dứt khoát. Nói xong còn quay lại mắng thằng bạn kia: "Cậu mới là bãi rác ấy! Cậu là bãi rác siêu cấp vô địch luôn đấy!"

Ngoài cửa sổ, cơn gió hè nóng bức từ bên ngoài ùa vào. Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu ngửi tay áo mình rồi nói: "Hình như không bị dính."

Cố Tương vừa định nói "Thế thì tốt rồi" thì Thẩm Phương Nguyệt đã khoác tay lên cổ mình, hai người lại trở về tư thế thân mật như lúc nãy.

"Để tớ dính một chút đi." Thẩm Phương Nguyệt nói, "Tớ rất thích mùi trên người cậu, đắng đắng nhưng thơm mà."

Cố Tương: "…" Mùi đắng thì thơm chỗ nào chứ?

"Còn nữa." Thẩm Phương Nguyệt chợt im lặng một lúc, cực kỳ nghiêm túc mà khẽ nói: "Cái ý nghĩ đáng sợ lúc nãy của cậu, sau này đừng nói nữa nhé. Nếu để Bùi Kỳ biết người khác nghĩ tớ thích cậu ta, tớ sẽ bị cậu ta cười cả đời mất!"

&&

Lễ khai giảng diễn ra gần một tiếng trên sân thể dục. Sau khi về lớp lại họp lớp 40 phút nữa, tiếng chuông tan học vừa vang lên, cả lớp đã rã rời hết cả.

"Được rồi, tan học thôi." Trên bục giảng, người phụ nữ tóc búi gọn gàng, đeo kính gọng đen lạnh lùng xách chồng bài tập vừa thu, nói tiếp: "Đi rửa mặt đi, nhìn bộ dạng của các em xem, thầy cô nào còn hứng để giảng bài nữa."

Thẩm Phương Nguyệt vừa định theo câu "tan họp" mà gục xuống bàn —

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!