Lớp học im lặng vài giây.
Ngay sau đó, Tống Triết và Chung Chấn gần như cùng lúc nhào tới Bùi Kỳ. Trọng lượng của hai người cộng lại khiến Bùi Kỳ bị va đập đến lảo đảo.
Chung Chấn kinh ngạc kêu lên: "Mẹ kiếp! Thật hay giả vậy! Tớ không tin! Có phải cậu sĩ diện nên nói dối không—— Không đúng, cậu không phải kiểu người như vậy!"
Tống Triết: "Khi nào? Với ai? Gần đây à?"
"Gần đây." Bùi Kỳ né sang một chút, "Tránh xa ra, nước miếng của cậu phun hết lên tay tớ rồi đây này."
Lời này vừa nói ra, hai người kia lập tức giữ chặt cậu hơn.
Tống Triết đau đớn trách móc: "Cậu phản bội cách mạng!!"
Bùi Kỳ: "Tớ tham gia cách mạng từ khi nào chứ."
Chung Chấn: "Ai! Cậu đã hôn ai hả! Có phải Lâm Âm không—— Không đúng, trước đó em ấy còn đi cùng Vân Khai Thành tới xin lỗi cậu, nhìn có vẻ hai người họ là một cặp. Chết tiệt, rốt cuộc là ai! Chị Nguyệt chị có biết không? Mau nói cho bọn tớ nghe… chị Nguyệt?"
Thẩm Phương Nguyệt đi được hai bước thì mới nhận ra là bọn họ đang gọi mình.
Cô khẽ vê đầu ngón tay: "Tớ cũng không biết."
Những bạn nam khác hoàn hồn, lập tức tham gia vào màn tra hỏi. Giữa tiếng ồn ào, Thẩm Phương Nguyệt quay lại chỗ ngồi của mình, cúi đầu chậm rãi dọn dẹp bàn học.
Sau khi dọn dẹp xong, cô lại thấy bàn mình quá sạch sẽ, bèn cúi xuống ngăn bàn lục lọi, tùy tiện lấy một quyển bài tập ra, lật mở, mặt bình tĩnh đọc.
"Thế nào? Đi dạo các gian hàng có vui không?" Cố Tương thuận miệng hỏi. Cô ấy không hứng thú với lễ kỷ niệm trường nên không đi xuống lầu cùng bọn họ, mà ở lại lớp làm bài suốt từ nãy đến giờ.
Thẩm Phương Nguyệt im lặng vài giây mới trả lời: "Ừm, cũng được, cũng khá vui."
Cố Tương nhạy bén đặt mà bút xuống: "Sao vậy? Tớ cảm giác cậu hơi kỳ lạ."
"Hả?" Thẩm Phương Nguyệt ngồi thẳng người dậy, mỉm cười, "Không có gì đâu, chỉ là hơi mệt, vì mỗi gian hàng đều có rất nhiều người xếp hàng."
Cố Tương vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, vừa định hỏi tiếp thì cửa sổ vang lên hai tiếng gõ.
"Đang ồn ào cái gì đấy? Cả tòa nhà này chỉ có lớp các em là ồn nhất, cô ở tầng một cũng nghe thấy tiếng ồn của các em. Còn ồn nữa thì đừng mong được xem phim tiếp, tự học đi." Cổ Hàm đứng ngoài cửa sổ, cau mày đẩy gọng kính, "Tiền Phi, em ở lại trông lớp, ai còn làm ồn thì ghi tên lại."
Mấy bạn nam lập tức im thin thít. Cổ Hàm lúc này mới hài lòng: "Cô vẫn ở văn phòng, có bài nào không hiểu thì đến tìm cô."
Sau khi Cổ Hàm rời đi, Trần Mạn lập tức quay người lại, rủ Cố Tương cùng đi hỏi bài toán khó mà họ thảo luận cả nửa buổi vẫn chưa giải ra.
"Được thôi." Cố Tương nhìn sang người bên cạnh, "Cậu có muốn đi cùng không?"
Thẩm Phương Nguyệt vừa định lắc đầu, Trần Mạn đã trả lời thay: "Cậu ấy chắc chắn không đi đâu, buổi tối cậu ấy có thể hỏi thẳng Bùi Kỳ."
"………."
Hai cô gái cứ thế cùng nhau đến văn phòng của Cổ Hàm, chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Phương Nguyệt bỗng chốc trở nên trống vắng.
Thẩm Phương Nguyệt lật vài trang sách bài tập, nụ cười bên môi dần dần biến mất. Cô cầm một cây bút xoay chầm chậm, bắt chước Bùi Kỳ nhưng làm không tốt, đặc biệt là lúc này. Cây bút run rẩy giữa các đốt ngón tay cô rồi "cạch" một tiếng rơi xuống bàn. Cô nhặt lên nhưng lại làm rơi lần nữa, rất giống với tâm trạng hụt hẫng của cô bây giờ.
Bói bài Tarot gì chứ? Chẳng đúng chút nào. Bùi Kỳ đã hôn người khác rồi, vậy mà cô vẫn còn rút bài hỏi ông trời rằng cậu ấy có thích mình không. Đúng là ngốc chết đi được.
Còn tự mình đa tình nghĩ rằng cô và Bùi Kỳ đang mập mờ, hóa ra nắm tay chỉ đơn thuần là nắm tay mà thôi. Giống như khi trẻ con mẫu giáo nắm tay lên sân khấu biểu diễn, hay khi học sinh cấp hai nắm tay nhau leo núi, chẳng có gì khác cả. Sưởi ấm tay thực sự chỉ là sưởi ấm tay mà thôi.
Cũng may Bùi Kỳ không biết những suy nghĩ lòng vòng đầy ảo tưởng này của cô, nếu không chắc chắn cậu sẽ cười nhạo cô cả đời.
Lồng ngực chua xót đến mức tưởng như sắp tràn ra thành nước. Thẩm Phương Nguyệt lạc quan suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!