Chương 38: Ai nói tớ chưa từng hôn?

Sợ rằng sự khác thường của mình sẽ bị phát hiện, Thẩm Phương Nguyệt cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.

Cụ thể là lúc xuống xe cả hai đều ăn ý mà buông tay ra, mãi cho đến khi về nhà, cô không nói một lời nào.

Đúng, chính là như vậy, Thẩm Phương Nguyệt, phải lạnh lùng như thế, khiến cho Bùi Kỳ cảm thấy rằng cô hoàn toàn không vì cái nắm tay đó mà tim đập rộn ràng, đầu óc quay cuồng, thế giới đảo lộn.

Suốt chặng đường đi đến trước cửa nhà, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ im lặng, khuôn mặt không cảm xúc, giọng điệu phẳng lặng: "Tớ về đây."

Bùi Kỳ nhìn gương mặt đỏ bừng như quả táo và đôi tai ửng hồng của cô: "Ừm."

"Băng cá nhân này không thấm nước, cậu tắm thì đừng gỡ ra, đợi tớ thay cái mới cho."

"Ừm." Bùi Kỳ lịch sự hỏi: "Lần sau cậu có thể đổi sang loại băng cá nhân bình thường được không?"

"Không được." Thẩm Phương Nguyệt vô tình đáp, "Tạm biệt."

"Tạm biệt."

Sau khi về đến nhà, mặc kệ tiếng lải nhải lo lắng của Thẩm Chu Sơn: "Trăng Nhỏ, sao mặt con đỏ thế này, để ba đo nhiệt độ cho, thôi cứ đến bệnh viện đi", Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh cởi giày, đi lên lầu, khoá cửa rồi ngã người xuống giường, lăn qua lăn lại như một xiên thịt nướng đến mức cảm giác như bản thân mình sắp chín thì mới dừng lại.

Từ nhỏ đến lớn Bùi Kỳ đều rất thông minh.

Lúc chơi trốn tìm, cậu làm người đi tìm là có thể bắt được tất cả mọi người; cậu dễ dàng ghép xong bộ Lego siêu khó; trong các kỳ thi lúc nào cũng luôn đứng nhất.

Ngay cả cô cũng biết bạn bè bình thường sẽ không nắm tay thân mật như vậy, Bùi Kỳ thông minh như thế, chắc cậu cũng biết điều này chứ?

Vậy thì giữa cô và Bùi Kỳ có phải là đang mập mờ không?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình thật sự sắp bị "nấu chín" rồi.

Trước khi tự làm mình ngạt thở, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng dời mặt ra khỏi gối, lấy điện thoại ra gõ gõ chọc chọc.

Có kinh nghiệm từ lần trước, biết các cư dân mạng luôn nhìn bạn thanh mai trúc mã bằng cặp mắt đầy sắc thái, lần này cô khéo léo mà giấu đi một chút xíu xíu xíu xíu thông tin——

[Trăng Nhỏ: Chàng trai tớ thích bảo tớ sưởi ấm tay giúp cậu ấy, thế là bọn tớ đan tay vào nhau, các ngón tay nắm chặt… Giữa bọn tớ có phải đang mập mờ không… Có phải cậu ấy thích tớ không nhỉ?]

[Người ẩn danh 1: Quá mập mờ rồi chị em ơi!]

[Người ẩn danh 2: Sưởi ấm tay? Thời đại này rồi ai mà không có túi áo?]

[Trăng Nhỏ: Cậu ấy nói túi áo của cậu ấy nông lắm.]

[Người ẩn danh 2: Ồ, cậu ấy thích cậu đấy.]

Câu nói của người ẩn danh này cứ lởn vởn trong đầu Thẩm Phương Nguyệt, thỉnh thoảng lại hiện lên chọc cô một cái. Nó giống như bộ truyện tranh thiếu nữ nước ngoài mà cô từng theo dõi hồi học cấp hai vậy, khiến cô ngứa ngáy không yên. Cô vốn rất giỏi bày tỏ tình cảm và mong muốn của mình, hồi đó còn từng gửi email đến phòng làm việc của truyện tranh kia, dùng ngoại ngữ dịch bằng phần mềm vô cùng vụng về để cầu xin họ: "Xin chào! Em là SailorMoon, một độc giả đến từ Trung Quốc!

Em rất thích manga của mọi người! Làm ơn cập nhật nhanh lên đi ạ! Em cảm ơn!"

Nhưng khi đối diện với Bùi Kỳ, dường như Thẩm Phương Nguyệt lại mất đi một chút dũng khí.

Sáng hôm sau, trên chuyến xe buýt đến trường, hai người vẫn như thường lệ đứng chen chúc ở cạnh cửa sau. Cửa mở ra đóng lại, cơn gió lạnh mùa đông liên tục thổi vào làm Thẩm Phương Nguyệt nhớ lại buổi chiều hôm ấy.

Đột nhiên gió biến mất. Chàng trai trước mặt hơi nghiêng người, không biết vô tình hay cố ý mà che chắn ngay trước luồng gió lạnh.

Xe chật ních người, hai người cách nhau không xa, chạm vào nhau qua lớp áo dày. Hương cam quýt trầm ấm trên người Bùi Kỳ thoảng vào mũi, cộng thêm cơn buồn ngủ buổi sáng khiến cô mơ màng, vô thức lên tiếng: "Bùi Kỳ."

"Ừm." Bùi Kỳ cúi đầu nhìn cô, trên cổ là miếng băng cá nhân hình quả đào nổi bật.

Đã qua mấy ngày, vết thương trên cổ Bùi Kỳ thực ra cũng sắp lành hẳn. Tối qua khi thay băng, Thẩm Phương Nguyệt còn do dự hỏi: Hình như vết thương đã đóng vảy rồi, có cần dán nữa không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!