Trong giờ ra chơi của ngày thứ Hai, Thẩm Phương Nguyệt nghe Cố Tương kể lại chuyện xảy ra sau khi cô uống say.
Nghe đến một đoạn, cây bút trong tay cô rơi "cạch" xuống bài kiểm tra: "—Tớ đứng lên rồi?!"
Các bạn xung quanh đều quay sang nhìn cô. Nhận ra mình nói quá to, Thẩm Phương Nguyệt vội bịt miệng, chột dạ liếc nhìn ra phía sau.
Chỉ nhìn thấy mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ của chàng trai. Mấy ngày nay, Bùi Kỳ dường như không ngủ đủ giấc, vừa hết tiết là lập tức gục xuống bàn. Lúc này bờ vai rộng thẳng tắp của cậu đang phập phồng đều đặn theo từng nhịp thở, trông có vẻ không bị cô đánh thức.
Thẩm Phương Nguyệt chậm rãi ngồi xuống lại, vẫn bịt miệng, thấp giọng hỏi: "Rồi… rồi sao nữa? Tớ đã làm gì?"
Cố Tương lắc đầu: "Cậu còn chưa kịp làm gì đã bị Bùi Kỳ đưa đi rồi."
Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. May quá, may quá, Bùi Kỳ hành động nhanh hơn cô.
"Tóm lại là chị thích ai vậy chị Nguyệt?" Tống Triết không kìm được mà ghé đầu sang hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: "Không ai cả, tớ uống say rồi nói linh tinh thôi, chỉ là muốn khuấy động không khí… c** nh* tiếng chút đi, đừng đánh thức Bùi Kỳ."
Tống Triết phì cười: "Trước đây lúc cậu ấy ngủ chẳng phải cậu còn gõ trống bên tai cậu ấy sao? Sao bây giờ lại sợ đánh thức cậu ấy thế?"
"… Cậu đừng lo chuyện bao đồng." Thẩm Phương Nguyệt giơ ngón tay lên miệng ra hiệu "suỵt", hung dữ mà chẳng có chút uy h**p nào: "Còn nữa, không được nghe lén!"
"………."
Thẩm Phương Nguyệt quay lại, ghé sát vào Cố Tương, hạ giọng hỏi đầy do dự: "Vậy sau khi tớ say, Bùi Kỳ có chơi game không? Có rút được tấm thẻ nào kỳ lạ không, kiểu giống như thẻ của tớ ấy? Ví dụ như hỏi xem trong phòng có người nào cậu ấy thích không…hay đại loại là thế?"
Tống Triết cảm thấy oan ức vô cùng, mọi người chỉ ngồi trước sau với nhau thôi, động tĩnh nhỏ cũng nghe rõ mồn một, sao có thể gọi là nghe lén chứ!
Cậu ta vừa định biện hộ cho bản thân thì bỗng nghe thấy một hơi thở nhẹ, tựa như một tiếng cười đang bị kìm nén.
Tống Triết quay đầu sang, bạn cùng bàn của mình vẫn ngủ rất ngon, chỉ có ngón tay đặt trên cổ hơi co lại một chút, chứng tỏ tiếng cười ban nãy không phải là ảo giác của cậu ta.
Tiết thể dục tuần này cuối cùng cũng không bị các thầy cô môn khác chiếm dụng.
Biết học sinh lớp 12 học tập vất vả, thầy thể dục cũng không làm khó, chỉ bảo mọi người chạy vài vòng lấy lệ rồi cho tự do hoạt động.
Mấy ngày nay Sơn Thành đón đợt không khí lạnh đột ngột, Thẩm Phương Nguyệt lạnh đến mức chẳng buồn động đậy. Cố Tương và Trần Mạn rủ nhau đi đánh cầu lông, còn cô thì ngồi một mình trên băng ghế đá bên sân bóng, tay nhét vào túi áo để sưởi ấm, mắt dõi nhìn theo Bùi Kỳ đang chơi bóng.
Vì đây là tiết học cuối cùng trong ngày, Tống Triết nhân cơ hội tập hợp một đội bóng nhỏ.
Mấy chàng trai mười bảy, mười tám tuổi dường như không biết lạnh, thời tiết chỉ hơn 10 độ mà ai cũng chỉ mặc áo dài tay mỏng và quần đồng phục, có vài người còn xắn tay áo lên.
Mọi người mặc gần như giống nhau, nhưng Bùi Kỳ với dáng người cao ráo, chân dài tay dài, nhìn một cái là thấy ngay. Thẩm Phương Nguyệt nhìn theo bóng dáng chạy qua chạy lại của cậu, cảm thấy hình như cậu lại cao thêm chút nữa.
Bùi Kỳ không bộc lộ quá nhiều cảm xúc khi chơi bóng, nhưng cách chơi lại rất quyết liệt. Thẩm Phương Nguyệt đã xem không ít trận bóng, biết rằng bóng rổ là môn thể thao rất tốn thể lực, va chạm cơ thể là chuyện bình thường. Bùi Kỳ cao lớn, vai rộng, thuộc kiểu người gầy nhưng có sức mạnh, mỗi lần va chạm với người khác cậu đều có thể giành bóng mà không phạm lỗi.
Sau khi thời khóa biểu lớp 12 thay đổi, những người thường chơi bóng cùng bọn họ không còn chung tiết thể dục nữa, vì vậy hôm nay Tống Triết tìm thêm vài bạn nam khác để đủ người. Thẩm Phương Nguyệt không quen ai trong số họ, có vẻ như không cùng khối.
Trong đó có một người khiến cô chú ý, không phải vì cậu ta chơi giỏi hay gì cả, mà là… cậu ta liên tục va chạm với Bùi Kỳ.
Lại thêm lần nữa. Rõ ràng cả hai cách xa nhau, vậy mà ngay khi Bùi Kỳ vừa nhận bóng thì cậu ta đã lao đến. Vào khoảnh khắc Bùi Kỳ bật nhảy ném bóng, cậu ta cố tình đâm mạnh vào vai cậu——
Nhưng Bùi Kỳ vẫn đứng vững, còn dùng vai phản đòn, vung cánh tay dài ném bóng vào rổ.
Chàng trai kia bị phản lực đẩy lùi lại hai bước, suýt thì ngã.
Bùi Kỳ liếc nhìn cậu ta một cái: "Cẩn thận."
Ngay cả Thẩm Phương Nguyệt cũng nhận ra có gì đó không đúng, huống hồ là những người khác. Tống Triết cười đùa cảnh cáo: "Này anh em, sao thế? Lần đầu chơi với bọn tôi à? Đừng dại mà lao vào cậu ấy, cậu đâm không lại đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!