Chương 36: Dù sao đi nữa thì ngay từ khoảnh khắc Thẩm Phương Nguyệt chủ động hôn cậu, cậu đã định sẵn là không thể quay đ�

Gió từ bờ sông mang theo hơi lạnh của mùa thu khiến người qua đường bất giác kéo chặt áo khoác.

Bùi Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế cúi nửa người, không động đậy. Vị trí trên khóe môi bị chạm vào như bốc cháy, hơi nóng lan ra khắp nơi.

Rõ ràng môi của Thẩm Phương Nguyệt rất lạnh.

Mùa thu khô hanh, trong túi của Thẩm Phương Nguyệt lúc nào cũng có sẵn son dưỡng. Thỏi son có vẻ ngoài sặc sỡ, đầu trên còn có một hình Hello Kitty nhỏ xíu. Lúc ăn tối, cậu đã thấy cô lấy ra dùng. Vì ngồi gần nhau, cậu loáng thoáng ngửi thấy mùi hương ngọt ngào nhưng không rõ ràng lắm.

Bây giờ thì biết rồi, là vị đào.

Áo hoodie vẫn bị nắm chặt. Vì say rượu không có sức lực, đầu Thẩm Phương Nguyệt tựa vào cậu, khuôn mặt vùi trong lớp áo, cả người chầm chậm trượt xuống.

Sau đó cô được Bùi Kỳ đỡ lên.

Cậu vòng tay giữ lấy eo cô, gần như đỡ cả cơ thể cô lên, tay còn lại đặt lên mái tóc cô: "Đứng thẳng lên, ló mặt ra, Thẩm Phương… Muốn nghẹt thở à?"

Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác vài giây, sau đó mới xoay đầu, để lộ gương mặt mình ra ngoài không khí.

Đôi mắt cô mở to, hàng mi hơi rung, ánh mắt sau khi uống rượu sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào cậu.

Bùi Kỳ không kiểm soát được mà liếc nhìn môi cô, không chắc chắn hỏi: "Tỉnh rượu rồi?"

Thẩm Phương Nguyệt gật đầu: "Có phải đến lượt cậu rút thẻ không?"

"………"

Một chiếc xe màu đen chầm chậm dừng trước mặt họ, Bùi Kỳ nhìn lướt qua biển số xe, thở dài một hơi, mở cửa xe, nhẹ vỗ lên tóc Thẩm Phương Nguyệt: "Lên xe."

Chân của Thẩm Phương Nguyệt mềm nhũn, lên xe cũng mất chút thời gian.

Tài xế có kinh nghiệm, lên tiếng nhắc nhở trước: "Anh bạn đẹp trai, nếu nôn trên xe thì phải bồi thường 500 tệ đấy, có cần tôi đưa túi nilon để phòng ngừa trước không?"

Bùi Kỳ: "Không cần, cô ấy say nhưng không nôn."

Thẩm Phương Nguyệt bất ngờ ngồi thẳng dậy, hai tay đặt lên ghế, trò chuyện với tài xế: "Chào chú, hôm nay là sinh nhật cháu đấy ạ."

Tài xế giật mình: "… Chúc mừng sinh nhật?"

"Cảm ơn ạ!" Thẩm Phương Nguyệt cười rạng rỡ.

Nhịp tim còn chưa ổn định, Bùi Kỳ dở khóc dở cười, kéo người cô ngồi ngay ngắn lại bên cạnh mình: "Xin lỗi."

"Không sao, không sao." Tài xế chu đáo hạ thấp cửa sổ xe cho họ.

Bên trong xe rơi vào tĩnh lặng, giữa nhịp tim hỗn loạn, Bùi Kỳ kín đáo liếc nhìn người bên cạnh.

Tửu lượng của Thẩm Phương Nguyệt không thể nói là kém, nhưng cũng không tốt lắm. Mỗi lần say rượu, cô đều rất ồn ào, cứ ríu rít bên tai cậu không ngừng, về đến nhà còn phải gửi mười mấy hai mươi tin nhắn thoại. Nhưng lúc này—

Thẩm Phương Nguyệt mở mắt, không biết đang nhìn vào đâu, tựa lên cánh tay cậu mà im lặng, ánh đèn đường xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng gò má hơi ửng hồng của cô.

Hoàn toàn khác với những lần say trước đó.

Giờ nghĩ lại thì, vừa rồi cô chỉ uống có hơn nửa ly cocktail Long Island Iced Tea, có đến mức say không?

Vậy rốt cuộc cô đã say chưa? Hay là tỉnh rồi? Vừa nãy— là có ý gì?

Đầu óc Bùi Kỳ chưa bao giờ rối loạn như thế, cậu nuốt khan vài lần, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: "Thẩm Phương Nguyệt."

"Ừm?" Cái đầu tựa vào tay cậu khẽ động đậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!