Chương 35: “Chúc mừng sinh nhật, Thẩm Phương Nguyệt.

Câu nói cuối cùng của Bùi Kỳ cứ vương vấn trong đầu Thẩm Phương Nguyệt nhiều ngày liền.

"Trăng Nhỏ" là nhũ danh của Thẩm Phương Nguyệt, từ khi cô còn chưa chào đời thì mẹ cô – Diệp Uyển đã đặt cho cô.

Cô rất thích cái tên này, thậm chí còn dùng nó đặt làm tên WeChat vì nó dễ nghe. Cố Tương, Trần Mạn, thậm chí cả Cố Phi Bạch – người bình thường ít nói chuyện với cô cũng đều gọi cô như vậy.

Nhưng đây là lần đầu tiên Bùi Kỳ gọi cô bằng cái tên này.

Trước đây không phải là cô chưa từng ép Bùi Kỳ gọi mình bằng cái tên như thế. Khi mới vào tiểu học, vì cậu luôn gọi đầy đủ họ tên của cô nghe xa cách vô cùng, vậy nên một hôm, trong lúc cùng nhau chơi đất nặn xây lâu đài, Thẩm Phương Nguyệt hào phóng nói: "Tớ có một biệt danh rất hay, gọi là "Trăng Nhỏ". Trước đây chỉ có ba mẹ tớ mới được gọi thế thôi, nhưng bây giờ tớ cho phép cậu cũng được gọi đấy."

Cậu nhóc quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn cô: "Không, tớ thấy không hay, tớ không gọi đâu, tớ cứ gọi cậu là Thẩm Phương Nguyệt."

Lúc đó, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy cậu thật đáng ghét! Thế là tức giận nói: "Được, giờ tớ cướp lại quyền được gọi tớ là Trăng Nhỏ của cậu! Sau này dù cậu có năn nỉ thì tớ cũng không cho phép cậu gọi tớ là Trăng Nhỏ đâu!"

Và thế là từ đó, Bùi Kỳ thật sự chưa bao giờ gọi cô như vậy nữa. Dần dần chuyện này cũng bị Thẩm Phương Nguyệt cho vào quên lãng.

Không ngờ nhiều năm sau lại nghe được.

Lúc đó, Bùi Kỳ đang chống cửa, sợ làm ồn xuống tầng dưới nên giọng nói không lớn, âm điệu lười biếng mang theo ý cười, như thể chỉ thuận miệng gọi một tiếng. Nhưng khi cô nghe thấy…sao lại có cảm giác thấy rất khác biệt so với những người khác.

Hơn nữa, "Trăng Nhỏ của chúng ta" là có ý gì?

"Phải tìm công thức tổng quát của tụi nó, rồi tính giá trị của số hạng thứ năm… Thẩm Phương Nguyệt."

"A." Thẩm Phương Nguyệt lập tức phản ứng lại.

Tối hôm trước kỳ thi giữa kỳ, Bùi Kỳ lại giúp Thẩm Phương Nguyệt xem qua vài trang trong sổ tổng hợp lỗi sai.

Dưới ánh đèn bàn, Bùi Kỳ xoay bút, mắt nhìn xuống cô: "Cậu có đang nghe không đấy."

"Có."

"Tớ vừa nói gì?"

"Tìm công thức tổng quát."

Lông mày của Bùi Kỳ giãn ra đôi chút, cậu lại thấy cô mím môi hai lần, sau đó chớp mắt nhìn cậu: "Bùi Kỳ, lúc trước cậu nói thứ bảy này là ngày gì nhỉ?"

"Sinh nhật cậu."

Ba chữ ngắn gọn và lạnh lùng. Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng: "Sinh nhật của ai?"

"……."

Thực ra, ngay lúc gọi xong cái tên đó vào tối hôm ấy, mặt Bùi Kỳ cũng nóng lên. Cậu không cố ý gọi như vậy, chỉ là lúc lên lầu, Thẩm Chu Sơn đưa cho cậu một cốc thuốc rồi nói: "Trùng hợp ghê, chú cũng pha một cốc. Cháu mang lên đi, cháu và Trăng Nhỏ mỗi đứa uống mỗi người một cốc, đừng để bị cảm lạnh."

Sau đó, khi thấy Thẩm Phương Nguyệt đang cố sức chống cửa, mặt nhăn lại, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu, thế là cậu buột miệng gọi ra thôi.

"Tớ không gọi đâu~ Tớ cứ gọi cậu là Thẩm Phương Nguyệt~" Thẩm Phương Nguyệt rung đùi đắc ý, giả giọng trẻ con bắt chước Bùi Kỳ lúc nhỏ.

"……."

"Chẳng phải cậu vẫn gọi rồi sao." Cô cười đắc ý.

Bùi Kỳ bật cười vì tức, ném bút qua cho cô: "Về nhà cậu mà tự làm bài đi."

Thẩm Phương Nguyệt: "Cậu xem này, mới nói hai câu đã nổi nóng rồi."

Bùi Kỳ: "Cứ học mấy câu nói lếu láo này từ Tống Triết nữa đi, lần sau đừng nhờ tớ giảng bài nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!