Thẩm Phương Nguyệt là vị khách thường xuất hiện trong những giấc mơ của Bùi Kỳ.
Khi còn nhỏ cậu thường mơ thấy cô cùng chơi trốn tìm với đám trẻ con trong xóm. Cậu tìm được Thẩm Phương Nguyệt đang trốn trong một góc, cô bé chắp tay, cười lấy lòng: Xin cậu đó Rùa, tha cho tớ một lần nhé!
Khi lớn hơn một chút, trong mơ Thẩm Phương Nguyệt xông vào phòng cậu, hốt hoảng nói: Xin cậu đó Rùa, cho tớ chép bài một chút đi!
Lớn hơn nữa, khi cậu lên lớp mười, 16 tuổi.
Trong mơ, gò má của Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, trông giống hệt dáng vẻ mỗi lần cô vừa chạy xong 800 mét. Mồ hôi thì nhễ nhại, cô nằm trên giường cậu, th* d*c nắm chặt tay cậu, khẽ nói: Xin cậu đó Bùi Kỳ, hôn tớ thêm một lần nữa đi.
Cậu vẫn còn nhớ rõ đó là mùa đông lạnh nhất trong hơn mười năm qua ở Sơn Thành. Bùi Vĩnh Ân quên đóng tiền gas, hệ thống sưởi trong nhà không hoạt động. Cậu cũng chẳng buồn liên lạc với ông ta, cứ thế chịu lạnh suốt nửa mùa đông. Ngày hôm đó, cậu tỉnh dậy từ giấc mơ, cả người nóng ran, mồ hôi ướt đẫm——
Tình cờ thay, lúc đang phơi ga trải giường lại gặp Thẩm Phương Nguyệt.
Cô đứng trên ban công phía đối diện, ôm trong tay một chậu hoa định lén trộm để tặng cậu, vẻ mặt đầy bối rối: "Trời ẩm như thế này mà cậu lại giặt chăn à? …Này! Sao lại chạy thế… Bùi Kỳ!"
Sau đó, trong một khoảng thời gian, mỗi khi nhìn thấy cô, Bùi Kỳ luôn cảm thấy có lỗi, cố ý tránh mặt, nghĩ rằng như thế là không đúng, không thích hợp. Nhưng rồi, hết lần này đến lần khác cậu vẫn mơ thấy cô.
Cuối cùng cậu cũng quen dần, mất đi cảm giác xấu hổ, bình thản đối mặt với nó.
Không ngờ có một ngày, chính đương sự đó lại hỏi: Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?
Giống như bị bắt quả tang khi đang làm chuyện xấu, Bùi Kỳ phạm phải sai lầm mà bất cứ kẻ xấu có tật giật mình nào cũng mắc phải, cậu vội vã phủ nhận: "Không có."
Không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Phương Nguyệt mà nói dối, cậu lảng tránh ánh nhìn, vô thức cúi xuống rồi bỗng sững người.
Cơn mưa làm ướt chiếc áo thun trắng của Thẩm Phương Nguyệt, khiến nó dán chặt vào người cô, lộ ra chiếc áo ngực màu xanh bên trong cùng với những đường cong cân đối được bao phủ bởi nó.
Hơi thở vừa mới ổn định lại lập tức trở nên rối loạn, hòa lẫn vào nhịp thở của Thẩm Phương Nguyệt. Hai cánh tay kề sát nhau khẽ run lên.
Yết hầu của Bùi Kỳ trượt lên xuống rõ ràng hơn. Cậu vội vàng dời ánh mắt, hoảng loạn nhìn ra màn mưa bên ngoài.
"…Thật sao? Một lần cũng không có?" Thẩm Phương Nguyệt sững sờ một chút rồi híp mắt lại, tiến gần cậu thêm, theo bản năng tìm kiếm ánh mắt của cậu. Lần này không chỉ có cánh tay dán vào nhau. Giọng cô vừa trong trẻo vừa đầy ép buộc: "Không thể nào, chúng ta quen nhau lâu như vậy, làm sao cậu chưa từng mơ thấy tớ một lần nào được?"
Lúc này, Thẩm Phương Nguyệt lại thông minh hiếm thấy.
Cảm nhận được chút mềm mại ẩn dưới lớp hoa văn của áo ngực, Bùi Kỳ cảm thấy bản thân sắp phát điên. Cậu lùi ra ngoài một chút, nhưng mái hiên này không lớn, hai người đứng còn miễn cưỡng đủ chỗ, nếu lùi thêm nữa thì sẽ bước ra khỏi chỗ trú. Những giọt mưa lạnh rơi xuống vai phải cậu. Cậu thản nhiên đáp: "Ồ, vậy thì mơ thấy rồi."
"Mơ thấy gì về tớ?" Thẩm Phương Nguyệt truy hỏi, ánh mắt lướt qua những giọt mưa văng tung tóe trên vai cậu, vội nói: "Cậu nhích vào đây chút đi."
"Không vào được."
"Tại sao? Vẫn còn chỗ đứng mà."
"…Cậu dán sát vào tớ rồi, Thẩm Phương Nguyệt."
"Cái gì dán—" Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu rồi lập tức im bặt, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung.
Lần này đến lượt cô né tránh.
Vừa rồi mải truy hỏi nên không nhận ra sự khác thường. Bây giờ mới phát hiện không chỉ cánh tay mà cả phần trước ngực cô dường như cũng nhuốm một chút hơi ấm của Bùi Kỳ.
Chậm chạp cảm thấy sự ái ngại, cô bỗng chốc như muốn bừng cháy, muốn cắt đứt toàn bộ tiếp xúc giữa hai người, gần như trốn ra ngoài mưa nhưng lại bị Bùi Kỳ kéo trở lại.
"Đứng yên, đừng nhúc nhích." Giọng Bùi Kỳ khàn khàn nói, "Miễn dịch kém đến mức nào trong lòng cậu không biết sao?"
Thẩm Phương Nguyệt không dám nhúc nhích nữa, đứng nghiêm còn thẳng hơn cả lúc huấn luyện quân sự năm lớp 10: "Ồ."
Dưới mái hiên nhỏ hẹp, đôi trai gái cứng đờ đứng đó, trông ai cũng không được tự nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!