Chương 33: Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?

Đội hình đứng khá sát nhau, mặc dù giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt không to nhưng những người xung quanh vẫn có thể nghe loáng thoáng.

Tống Triết tò mò ghé sát lại, nghe cô nói xong liền "chậc" một tiếng rồi lui ra sau: "Tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa ra chỉ là chuyện cỏn con."

Thẩm Phương Nguyệt: "…….."

Bùi Kỳ nhướng mày, cúi đầu nhìn cùng cô, lười biếng "ừm" một tiếng: "Đặc điểm sinh học của ốc sên là gì?"

"Động vật không xương sống—" Giọng Thẩm Phương Nguyệt vô cảm, "Cậu phiền quá, nhất định phải khảo tớ môn sinh học vào lúc này sao?"

"Bây giờ là lúc thích hợp nhất." Bùi Kỳ liếc nhìn hiệu trưởng trên sân khấu vẫn đang thao thao bất tuyệt mà chưa có dấu hiệu dừng lại, "Dù sao cũng chưa kết thúc, Thẩm Phương Nguyệt, đọc thuộc bài "Thục đạo nan" đi."

"……."

Không nghe thấy động tĩnh gì, Bùi Kỳ liếc cô một cái: "Không thuộc được nên xấu hổ đến đỏ mặt rồi à?"

"……."

Thẩm Phương Nguyệt quay đầu sang một bên, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Xong rồi, tất cả đều xong rồi.

Mặc dù lúc này Bùi Kỳ có đáng ăn đòn đến mức nào đi nữa.

Trái tim cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Dù trong đầu có hỗn loạn thế nào, Thẩm Phương Nguyệt vẫn nhớ chuyện cần tính sổ: "Cậu đạt giải nhất mà không thèm nói với tớ một tiếng?"

Ai mà ngờ được, tiếng thầy dạy vật lý la to như thế mà cậu lại không nghe thấy chứ?

Bùi Kỳ: "Sợ bị cậu tống tiền, bắt tớ mời cơm."

"Đây là cách cậu dùng để suy nghĩ về người bạn thân nhất của mình đấy à?" Thẩm Phương Nguyệt thở dài, "Hôm nay tớ không muốn ăn cơm với cậu, cậu mời tớ trà sữa là được rồi."

"……."

Buổi tối về nhà, Thẩm Phương Nguyệt tắm rửa xong, quấn khăn tắm quanh đầu, ngồi ngay ngắn trước bàn học, tay cầm điện thoại, trên màn hình là khung trò chuyện của cô và Bùi Kỳ.

Cô hít sâu một hơi, ngón tay lướt nhanh lên trên, bắt đầu xem lại.

Mười phút sau, "bộp" một tiếng, Thẩm Phương Nguyệt đặt điện thoại xuống, tâm trạng nặng nề gục xuống bàn. Aaaaaaa!

Tại sao lần nào cũng là cô chủ động nhắn tin cho Bùi Kỳ trước vậy chứ!!!

Những đặc điểm mà Lâm Âm nói, cô đều hội tụ hết tất cả rồi!

Chẳng lẽ, cô thật sự thích——

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Thẩm Phương Nguyệt lập tức ngồi thẳng người dậy.

Không, lời của Lâm Âm chưa chắc đã đúng, con gái lớp 11 thì biết gì về thích với không thích chứ? Một học sinh lớp 12 như cô còn chưa hiểu rõ nữa là.

Thẩm Phương Nguyệt mở ứng dụng mạng xã hội kia ra, định bắt chước lần trước đăng một bài để nhờ cư dân mạng giúp đỡ. Ai ngờ vừa đăng nhập đã nhận được thông báo, phát hiện dưới bài viết lần trước của cô "Bạn thân nhất có vẻ sắp yêu rồi, mình thấy rất khó chịu, đây là tình huống gì vậy?" — có một người từng bình luận lại tiếp tục nhắn cho cô thêm mấy tin nữa.

Chỉ là cô không mở thông báo nên bây giờ mới thấy——

[Người dùng ẩn danh: Đợi đã? Bạn thân nhất mà cậu nói đến là con trai à?? Thế thì tình huống của chúng ta hoàn toàn khác nhau rồi em gái ơi!]

[Người dùng ẩn danh: Cái này á, mình thấy cậu có vẻ thích người bạn đó đấy. (cười khóc)]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!