Chương 32: Trăng Nhỏ: Cậu ấy hoàn toàn không thích chị (mỉm cười)

Ánh nắng mùa hè lấp lánh trên mặt kính, tiếng lật trang giấy sột soạt, nước ngọt có ga sủi bọt lách tách – lại là một mùa hè oi bức và náo nhiệt.

Chiếc quạt trần đã tồn tại lâu hơn cả thâm niên giảng dạy của thầy cô trên bục giảng đang quay cọt kẹt trên đầu, thổi ra những luồng gió nóng chẳng giúp dịu đi cơn khát.

Buổi chiều hôm ấy, tiết tự học lại bị Cổ Hàm chiếm dụng để làm bài kiểm tra. Không biết cô ấy kiếm đâu ra đề thi khó đến mức mới đến câu hỏi thứ hai Thẩm Phương Nguyệt đã không làm được.

Thẩm Phương Nguyệt cầm bút chống lên mũi, không biết lần thứ bao nhiêu rơi vào trạng thái thẫn thờ, tâm trí vô thức trôi về sáng thứ Tư tuần trước. Khi đó Lâm Âm đứng trước mặt cô và nói——

"Trong mắt Bùi Kỳ hoàn toàn chỉ có chị thôi."

Khi ấy Thẩm Phương Nguyệt đứng yên rất lâu, trong đầu theo bản năng không ngừng phủ nhận, nhưng miệng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Ý của em là sao?"

"Là nghĩa trên mặt chữ đấy. Lúc em phỏng vấn anh ấy, anh ấy cứ lén nhìn chị suốt."

Vô thức dùng quá nhiều lực, cây bút trên tay đột ngột đâm mạnh vào mũi khiến Thẩm Phương Nguyệt xuýt xoa một hơi đau điếng, vội vàng xoa xoa chóp mũi.

Ngồi bên cạnh, Cố Tương giật mình: "Cậu không sao chứ?"

Thẩm Phương Nguyệt vội vàng lắc đầu.

Bùi Kỳ vẫn luôn lén nhìn cô sao?

Vậy mà lúc đó cô hoàn toàn không cảm nhận được gì cả?

Nhưng nghĩ kỹ lại, quả thật hôm ấy vừa mới lơ mơ một câu hỏi thôi đã bị Bùi Kỳ phát hiện.

Nhưng cũng có thể chỉ là trùng hợp…

Suy nghĩ rối bời khiến Thẩm Phương Nguyệt bứt rứt không yên. Cô cắn nhẹ đầu bút, thầm nhủ không thể nghĩ về điều đó nữa.

Cô phải xác nhận chuyện này!

Nghĩ là làm. Thẩm Phương Nguyệt hít một hơi thật sâu, âm thầm đếm ngược trong lòng, ba, hai, một…

"Vụt". Thẩm Phương Nguyệt bất ngờ quay phắt người lại.

Thực ra động tác quay người của cô không lớn, nhưng lúc này cả lớp đang cắm đầu vào bài kiểm tra, ai cũng im lặng làm bài, vì thế hành động đột ngột của cô lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh.

Bùi Kỳ đang cúi đầu, nghe thấy động tĩnh, đầu bút đang đặt trên tờ giấy nháp hơi dừng lại rồi cậu cũng ngước mắt lên: "?"

Tống Triết ngồi bên cạnh cậu giật mình: "Sao vậy chị Nguyệt?"

Thẩm Phương Nguyệt: "….."

Thẩm Phương Nguyệt: "Không có gì, chỉ là ngồi lâu quá nên muốn giãn gân cốt thôi."

Nói xong cô lặng lẽ quay lại, thầm nghĩ: không được, động tĩnh lớn quá, nếu Bùi Kỳ thực sự đang nhìn trộm mình, cậu ấy cũng sẽ lập tức dời mắt đi mất.

Hai phút sau, Thẩm Phương Nguyệt giả vờ làm bài, nhưng thật ra đầu hơi nghiêng ra sau nhìn——

Bùi Kỳ đang tựa lưng vào ghế, lười biếng lục tìm gì đó trong ngăn bàn. Trông có vẻ đã làm bài xong, giờ đang định tìm việc khác để làm.

Dường như cảm nhận được gì đó, Bùi Kỳ đột ngột dừng tay, ánh mắt khẽ liếc lên.

Thẩm Phương Nguyệt lập tức rụt cổ, quay đầu đi thật nhanh!

Năm phút sau, "Cạch" cây bút trên tay Thẩm Phương Nguyệt "vô tình" rơi xuống đất. Cô giả vờ cúi xuống nhặt, ánh mắt lơ đãng quét qua bàn phía sau.

Và bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!