"Con thực sự có tiền đồ rồi đấy, Thẩm Phương Nguyệt."
Diệp Uyển đứng bên cạnh ghế sofa, hai tay đút trong túi quần, cười lạnh, "Làm cái trò bắt cóc con trai người ta ngay trước mặt ba ruột cơ đấy."
"Mẹ, sao mẹ nói khó nghe như vậy chứ, cái gì mà bắt cóc, có đâu!" Thẩm Phương Nguyệt đã bị mắng suốt mười phút, trong tay cầm cốc nước, cuối cùng không nhịn được mà phản bác, "Con chỉ đang chúc mừng sinh nhật của Bùi Kỳ thôi mà."
"Còn nói không phải bắt cóc. Ba của thằng bé còn đến nói với mẹ, càng gọi các con càng chạy nhanh, điện thoại cũng không nghe." Diệp Uyển nhíu mày, "Con nói xem, người ta vất vả lắm mới có dịp cả nhà đoàn tụ, con lại đi phá hỏng."
"Bùi Kỳ chẳng muốn ăn mừng sinh nhật cùng chú ấy đâu."
"Đúng." Diệp Uyển tức giận đến mức bật cười, "Chỉ muốn ăn mừng sinh nhật với con thôi."
"Đúng vậy!" Thẩm Phương Nguyệt khẳng định gật đầu.
"……."
"Thật ra cũng hiểu được, cũng đâu phải em không biết gia đình của Tiểu Bùi." Thẩm Chu Sơn thấy thời cơ liền bước tới hòa giải, "Quan hệ giữa Tiểu Bùi với ba mẹ thằng bé thật sự không tốt mà."
"Đúng vậy." Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm, "Nếu sau này ba mẹ ly hôn rồi kết hôn với người khác, con cũng không muốn gặp lại hai người nữa đâu—"
"Đừng nói linh tinh! Ba và mẹ con chắc chắn sẽ không ly hôn!" Thẩm Chu Sơn vội vàng nói.
………
Sau khi bị mắng xong, Thẩm Phương Nguyệt về phòng là đã gần 11 giờ 30 phút tối.
Cửa sổ đối diện vẫn sáng đèn, Bùi Kỳ ngồi trước bàn học, đã thay bộ quần áo nhăn nheo. Cậu ngồi một cách thoải mái, hơi cúi đầu để lộ ra phần cổ thon dài.
"Tại sao cậu lại có thể thoải mái như vậy, còn tớ thì bị mắng chứ?" Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng di chuyển ghế, nghiêng người tựa vào cửa sổ.
"Thế đổi một chút không?" Bùi Kỳ xoay bút, quay đầu nhìn cô, "Cậu sang nhìn bài vật lý không nhìn nổi của cậu, còn tớ đi chịu mắng."
"……."
"Làm gì có chuyện không nhìn nổi chứ." Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm một cách không mấy tự tin rồi đổi chủ đề, "Bùi Kỳ, điều ước sinh nhật vừa rồi của cậu là gì thế?"
Đây cũng là câu hỏi mà Thẩm Phương Nguyệt luôn hỏi mỗi năm. Vì Bùi Kỳ vốn dĩ không có ước gì nên mỗi lần đều trả lời rất dứt khoát, nhưng tối nay lại có chút ngập ngừng.
"Tớ ước về cậu."
"Thật sao?" Thẩm Phương Nguyệt tò mò thò đầu ra, "Là điều ước gì thế?"
"Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ…" Bùi Kỳ kéo dài giọng, nói với giọng lười biếng, "Xin cậu trở nên thông minh hơn một chút."
Không ngoài dự đoán, một cục giấy bị ném qua cửa sổ.
"Cậu phiền chết đi được!"
Vài giây sau, lại có một cục giấy bay qua.
"—Còn nữa, Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ là cái gì thế!!!"
Bùi Kỳ bắt lấy cục giấy, đặt qua một bên bàn, chống tay lên cằm, che một nửa khuôn mặt, quay bút trong tay rồi cười thầm.
&&
Kỳ nghỉ hè trước khi lên lớp 12 chắc chắn luôn nhàm chán hơn bất kỳ kỳ nghỉ nào trước đây.
Sau khi tổ chức sinh nhật vô cùng nhiệt tình cho Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt lại bị kéo trở lại với không khí học tập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!