"Vậy nên tớ đành miễn cưỡng tha thứ cho cậu ta vậy."
Ban đêm, Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, tay nghịch lọn tóc, chân đung đưa loạn xạ gọi điện thoại.
"Thôi đi, lần nào cậu với cậu ta chiến tranh lạnh có bao giờ quá ba tiếng đâu." Đầu dây bên kia, giọng Cố Tương đầy khinh thường, "Đồ con nít."
Cố Tương là bạn cùng bàn của Thẩm Phương Nguyệt, quen nhau từ tiểu học, ngồi cùng bàn từ cấp hai, lên cấp ba vòng đi vòng lại cũng ngồi cùng nhau, có thể xem là bạn từ thuở nhỏ.
Mấy ngày này Cố Tương về quê, đợi đến ngày khai giảng mới gấp gáp quay lại.
"Ai con nít chứ!" Thẩm Phương Nguyệt cố nghĩ kỹ lại, "Với lại cũng có lần giận nhau hơn hai tiếng nhé! Năm lớp hai, cậu ta tan học không đợi tớ cùng về, tớ giận cả đêm không thèm nói chuyện."
"….."
"Được rồi được rồi." Dưới ánh đèn bàn, Cố Tương xoay cây bút trong tay, "Vậy mối tình yêu thầm của cậu cứ thế là hết thật à?"
Chủ đề đổi quá nhanh khiến Thẩm Phương Nguyệt không kịp phản ứng.
"Hả? À, cậu nói Cố Phi Bạch…" Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, "Chắc vậy."
Cố Tương: "……Sao tớ nghe giọng cậu chẳng buồn chút nào vậy?"
Thẩm Phương Nguyệt thở dài: "Tớ buồn xong rồi."
"?"
Cố Tương liếc đồng hồ, thời gian Thẩm Phương Nguyệt buồn còn chưa bằng thời gian cô ấy ăn xong một bữa cơm.
Nhưng nghĩ lại, chuyện này xảy ra với Thẩm Phương Nguyệt thì cũng chẳng có gì lạ.
Học kỳ trước, Thẩm Phương Nguyệt mê mẩn một bộ phim học đường nổi tiếng của nước ngoài.
Nội dung kể về nữ chính tự ti nhạy cảm, thầm thích nam chính suốt cả thời thanh xuân của mình, cậu ấy là đại diện học sinh, luôn tỏa sáng ở bất cứ đâu.
Phim vừa chiếu xong, Thẩm Phương Nguyệt hớn hở kể với cô rằng mình cũng thích một người —— chính là Cố Phi Bạch, đại diện học sinh từng phát biểu trên sân khấu của khối, cũng là bạn cùng lớp của họ.
Mặc dù nói là thích, nhưng Thẩm Phương Nguyệt chưa từng có bất cứ dấu hiệu nào vượt qua mức tình bạn.
Không tỏ tình, không viết thư tình, thậm chí đến phương thức liên lạc cũng không hỏi. Theo cô ấy biết, Thẩm Phương Nguyệt và Cố Phi Bạch đến giờ vẫn chưa kết bạn trên bất kỳ mạng xã hội nào.
Cứ như đối phương chỉ là công cụ để thỏa mãn cảm giác "thầm thích ai đó" của Thẩm Phương Nguyệt vậy.
Cố Tương quá quen với tính cách này của cô, gật đầu: "Được rồi. Sắp khai giảng rồi, cậu làm xong bài tập chưa?"
"…."
"….. Cậu đừng nói là chưa đụng vào chữ nào nhé?"
"Tất nhiên là không rồi!" Thẩm Phương Nguyệt lập tức phản bác, "Chỉ còn chút xíu chưa làm thôi… Nhưng không sao, tí bài làm văn với chép bài vặt ấy mà, mai tớ cày cả ngày chắc chắn sẽ làm xong!"
&&
Ngày hôm sau, chiều tối.
Điện thoại reo bên tai mấy lần, Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trong chăn, nằm ỳ một lúc lâu mới động đậy.
Ngày mai khai giảng, nhóm lớp kịp thời gửi đến một thông báo mới —
[Thông báo: Cô Cổ nhờ tớ nhắc mọi người, việc đầu tiên khi khai giảng ngày mai là thu bài tập hè. Ai chưa hoàn thành sẽ bị phạt đứng học một tuần. Mong mọi người nhắc nhau!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!