Chương 29: Thẩm Phương Nguyệt thần kỳ, xin hãy thích tớ hơn một chút.

Da thịt dính sát vào nhau, hai người đều cảm thấy máu đang sôi trào.

Bùi Kỳ không trả lời, chỉ im lặng, hơi thở của cậu phả lên tóc cô càng lúc càng nặng nề. Mũi của Thẩm Phương Nguyệt chạm vào cằm Bùi Kỳ trong một giây, hai giây… Mãi đến khi thoát khỏi nỗi sợ hãi, cô mới nhận ra rằng khoảng cách giữa mình và Bùi Kỳ dường như quá gần.

Trước đây bọn họ có từng gần gũi như vậy chưa? Tất nhiên là có. Khi Bùi Kỳ tròn 5 tuổi, cô đã từng hôn lên má cậu đến mức kem bánh quanh miệng cô dính đầy lên mặt cậu. Khoảnh khắc đó thậm chí còn được chụp lại, đến giờ vẫn nằm trong album kỷ niệm thời thanh xuân của Thẩm Phương Nguyệt.

Lúc 11 tuổi, khi lật giở lại bức ảnh đó, cô còn muốn làm lại trò cũ nhưng bị Bùi Kỳ né tránh, cậu nghiêm túc nói với cô: "Thẩm Phương Nguyệt, chúng ta không còn là trẻ con 5 tuổi nữa, phụ nữ không thể tùy tiện hôn má đàn ông." Thẩm Phương Nguyệt nói: "Bùi Kỳ, cậu ngốc thật, 11 tuổi thì đâu phải đàn ông với phụ nữ!" Sau đó, để hôn được Bùi Kỳ, cô đuổi theo Bùi Kỳ khắp phòng, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng đạt được mục đích.

Nhưng cả hai lần đó đều không giống như bây giờ. Hai lần đó Thẩm Phương Nguyệt đều mang tâm lý trêu đùa, sau khi hôn được Bùi Kỳ chỉ cảm thấy vui vẻ và đắc ý.

Còn bây giờ, trong tai Thẩm Phương Nguyệt như có một dàn nhạc nhỏ, leng keng leng keng ngân vang không ngừng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi tận cổ họng.

Tại sao thế? Rõ ràng hôn má còn thân mật hơn cả chạm vào mũi hay cằm.

Ánh đèn trong căn phòng mật thất đột nhiên nhấp nháy hai lần, từ xa vang lên tiếng gào thét mơ hồ của "nữ quỷ": "Nhật ký… nhật ký của ta đâu!?"

Ngay sau đó là tiếng hét thảm thiết của Tống Triết và Chung Chấn. Tống Triết hét lên: "Không không! Bạn tôi đang đi lấy! Chờ chút, chị ơi, chờ chút——"

"Ngươi gọi ai là chị hả????!" Nữ quỷ càng giận dữ hơn: "Aaaaa!!"

Cùng lúc đó, từng luồng khí lạnh phả ra xung quanh, trên loa phát ra những âm thanh khàn khàn chói tai, chắc hẳn là nhân viên quản trò đang thúc giục tiến độ.

Bình thường nghe thấy tiếng ma quái thế này, Thẩm Phương Nguyệt chắc chắn sẽ lại bắt đầu van xin, nhưng bây giờ cô không còn tâm trí để sợ nữa.

Bùi Kỳ là người quay mặt đi trước.

Bàn tay đang che tai cô buông xuống, tùy ý vỗ nhẹ lên tóc cô, Bùi Kỳ thản nhiên nói: "Buông ra, phải đi rồi, Thẩm Phương Nguyệt."

Thẩm Phương Nguyệt như con rối gỗ thả lỏng tay ra.

Chiếc áo thun trắng của Bùi Kỳ bị cô ôm đến nhăn nhúm, trên đó còn dính chút son môi màu hồng mà Thẩm Phương Nguyệt cố tình thoa hôm nay.

Âm thanh rùng rợn từ loa càng lúc càng to, Bùi Kỳ nhìn xung quanh xác nhận không có gì bất thường, sau đó đưa tay về phía Thẩm Phương Nguyệt: "Nắm chặt, đi lấy nhật ký thôi."

Thẩm Phương Nguyệt "Ừm" một tiếng rồi nắm lấy tay của Bùi Kỳ.

Bùi Kỳ nhướng mày, khựng lại một chút. Thấy vẻ mặt của cậu, Thẩm Phương Nguyệt chợt tỉnh ra.

Khoan đã, không đúng, cô đáng lẽ nên nắm cổ tay mới…

Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp nghĩ thả ra rồi nắm lại cổ tay cậu có kỳ hay không thì Bùi Kỳ đã nắm chặt tay cô, dẫn cô đi về phía trước.

Rõ ràng là hai người cùng tuổi, nhưng bàn tay Bùi Kỳ lại to hơn cô rất nhiều, dễ dàng bao bọc lấy tay cô.

Không biết có phải Bùi Kỳ nhân dịp sinh nhật mà được chiếu cố hay không, nhưng trên đường đi không còn NPC nào nhảy ra dọa họ nữa. Xung quanh vẫn có những cơn gió lạnh lẽo, nhưng Thẩm Phương Nguyệt lại không còn cảm thấy sợ hãi.

Không, có thể là do cô đã bị sợ đến cực hạn, bởi vì tim cô bây giờ vẫn đập rất nhanh.

Bùi Kỳ giúp cô lấy được cuốn nhật ký, hai người quay lại lớp học thì thấy Tống Triết và Chung Chấn đã bị cô gái NPC dọa trốn vào góc. Hai cậu con trai ôm chặt nhau hét lớn: "Chị—— không, người đẹp, nhật ký về rồi, về rồi, người đẹp đừng dọa bọn em nữa… thật sự không chạy nổi nữa đâu…"

NPC nghe vậy quay đầu lại nhìn bọn họ. Bùi Kỳ không chút biểu cảm, lặng lẽ đứng chắn trước Thẩm Phương Nguyệt.

Nhật ký được giao nộp, NPC thông báo bọn họ đi sang phòng tiếp theo rồi hét lên một tiếng, chui vào cánh cửa ẩn dưới bục giảng, lui ra đầy chật vật.

"Vãi chưởng." Dù đã sợ đến choáng váng, Chung Chấn vẫn không nhịn được cảm thán: "Thời buổi bây giờ kiếm tiền thật không dễ."

Tống Triết: "Đừng nói nữa, đi thôi, chân tớ sắp nhũn ra rồi… đỡ tớ một chút!"

Thẩm Phương Nguyệt đứng ở cửa phụ họa: "Tớ cũng sợ đến nhũn cả chân rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!