"Ngân sách của tớ là hai nghìn tệ, là số tiền mà tớ đã tích góp trong mấy tháng qua. Tớ muốn tặng cả sản phẩm dưỡng da lẫn đồ trang điểm. Chắc số tiền này đủ mua ấy nhỉ?"
"Thật ra trước đây tớ đã tặng cô ấy một cây son, nhưng màu tớ chọn… he he. Thế nên lần này tớ không dám chọn bừa nữa, đành nhờ cậu giúp tớ đưa ra ý kiến."
"Cậu thấy màu này thế nào… Trăng Nhỏ? Thẩm Phương Nguyệt?"
Thẩm Phương Nguyệt bừng tỉnh, ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại: "Hả?"
Cố Phi Bạch cầm một thỏi son trên tay, không nhịn được liếc nhìn điện thoại của cô. Từ lúc gặp nhau đến giờ, Thẩm Phương Nguyệt cứ im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình: "Cậu đang bận gì à?"
Thẩm Phương Nguyệt lập tức khóa màn hình điện thoại: "Không có— Màu này xấu quá, cậu bỏ xuống đi."
………….
"Cậu cho tớ xem ảnh bạn gái cậu lần nữa đi, tớ không nhớ rõ lắm. Để tớ xem thử xem cô ấy hợp với màu gì hơn."
Thẩm Phương Nguyệt có năng khiếu về thời trang và trang điểm. Trước đây, khi công ty của Diệp Uyển chưa phát triển như bây giờ, bà có nhiều buổi xã giao hơn hiện tại. Mỗi lần trước khi ra ngoài, bà đều sẽ đứng trước mặt Thẩm Phương Nguyệt để nhờ cô "đánh giá". Hôm nay có thể nói là Cố Phi Bạch đã tìm được đúng người rồi.
Hai người đi vòng quanh tầng một trung tâm thương mại, túi xách trong tay Cố Phi Bạch ngày càng nhiều hơn. Sau khi vào thêm một cửa hàng khác, chọn xong sản phẩm, Cố Phi Bạch đi thanh toán, còn Thẩm Phương Nguyệt đứng chờ ở cửa. Chờ một lúc—— cô lại không kìm được mà cầm điện thoại lên xem.
Khi cô phản ứng lại thì cô đã vô thức mở trang cá nhân của Lâm Âm rồi.
Từ khi Lâm Âm kết bạn với cô vào tối hôm đó, Thẩm Phương Nguyệt đã vào xem qua trang cá nhân cô ấy. Lâm Âm thuộc kiểu người khá thích chia sẻ cuộc sống của mình, mỗi lần đi chơi đều sẽ đăng một bức ảnh phong cảnh đẹp hoặc món ăn ngon.
Lúc này Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn. Cô vừa muốn biết hôm nay bọn họ đã làm gì, lại vừa sợ sẽ nhìn thấy cập nhật mới của đối phương.
May mà Lâm Âm không đăng trạng thái nào mới.
Thẩm Phương Nguyệt vô thức thở phào nhẹ nhõm. Ngón tay trượt trên màn hình rồi lướt vào khung chat với Bùi Kỳ.
Tin nhắn vẫn dừng lại ở tối hôm qua, khi Bùi Kỳ gọi cô sang làm bài tập cuối tuần.
[Trăng Nhỏ: Không.]
[Bùi Rùa: Gần đây tớ làm gì chọc cậu giận à?]
Đúng là chọc giận, nhưng Thẩm Phương Nguyệt không tiện nói. Vì cô cũng biết mình không đúng, nào có ai lại giận dỗi chỉ vì bạn thân sắp có người yêu chứ? Điều đó khiến cô trông thật ích kỷ và nhỏ mọn.
Thế là Trăng Nhỏ cứng miệng: [Không có.]
Bùi Kỳ không nhắn lại nữa, chỉ một lúc sau cậu gửi qua vài tấm ảnh, là hai bài toán lớn mà Thẩm Phương Nguyệt làm sai trong kỳ thi giữa kỳ, kèm theo giấy nháp chi chít lời giải cặn kẽ.
Nhìn chữ viết của Bùi Kỳ, nhớ lại cuộc nói chuyện khi trưa, Thẩm Phương Nguyệt thở dài, cúi đầu dùng trán gõ vào điện thoại.
Điện thoại khẽ rung, Thẩm Phương Nguyệt sững người, ngẩng đầu lên ngay lập tức. Nhìn thấy trong lịch sử tin nhắn của bọn họ đã xuất hiện một dòng tin nhắn mới: ("Tôi đã vỗ vỗ "Bùi Rùa" và nói Trăng Nhỏ thật sự xinh đẹp")
Đây là tính năng mà lúc nó mới ra mắt, Thẩm Phương Nguyệt đã ép Bùi Kỳ đổi, có lẽ do lười nên đến giờ cậu vẫn chưa đổi lại.
Thẩm Phương Nguyệt cuống cuồng định thu hồi lại tin nhắn nhưng không cẩn thận trượt tay thoát ra khỏi khung chat. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, trơ mắt nhìn nút "Thu hồi" biến mất. Đột nhiên cô muốn chết quách đi luôn.
Thế này chẳng phải bại lộ một sự thật rằng bản thân vừa cãi nhau xong đã chăm chăm nhìn khung chat của người ta hay sao?!
Thẩm Phương Nguyệt tuyệt vọng nhìn màn hình, đếm từng phút một— một phút, hai phút… mười phút, người bên kia không hề có động tĩnh gì.
Khiến cô trông lại càng thấp kém hơn.
Thẩm Phương Nguyệt không nhịn được mà hồi tưởng lại cuộc nói chuyện khi trưa với Bùi Kỳ.
Rõ ràng cô nói toàn là sự thật. Bùi Kỳ đi hẹn hò với người khác mà không báo cho cô biết, vậy tại sao cô lại nhất định phải nói với cậu? Cậu có phải là ba cô đâu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!