Khi rời khỏi trường thì trời đã hoàn toàn tối hẳn.
Chiếc xe buýt lúc chập tối không có nhiều người, hàng sau trống trải, chỉ có một mình Thẩm Phương Nguyệt ngồi ở ghế cạnh cửa sau. Bùi Kỳ vừa chơi bóng xong, người đầy mồ hôi nên không ngồi mà đứng ở phía bên trái cửa sau, cố ý giữ một khoảng cách với cô.
Bùi Kỳ nắm hờ lấy tay vịn, từ lúc lên xe vẫn cúi đầu chăm chú nhìn vào điện thoại.
Không biết đang trò chuyện với ai, ngón tay cậu cứ liên tục chạm vào màn hình.
Tại sao hôm nay bác tài lái xe nhẹ nhàng thế nhỉ? Liệu có thể phanh gấp một cái, hất bay điện thoại của Bùi Kỳ không?
Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu một lúc, đến khi đối phương quay đầu lại: "Đói à?"
Thẩm Phương Nguyệt quay mặt ra ngoài cửa sổ: "Không đói."
"Vậy cậu nhìn chằm chằm vào tớ làm gì?"
"Tớ đâu có nhìn cậu, đừng có tự luyến nữa." Nói xong, cô chợt nhớ tới ánh mắt nóng bỏng của các cô gái khi nãy, Thẩm Phương Nguyệt liền ngập ngừng, lẩm bẩm nói: "…Dù sao tớ cũng không có."
Khi về đến nhà thì bữa tối đã qua từ lâu, Thẩm Chu Sơn vào bếp nấu cho cô một bát mì hải sản mà cô thích nhất.
"Sao thế Trăng Nhỏ?" Thẩm Chu Sơn ngồi đối diện bàn ăn, nhìn sắc mặt của cô. Ông lén liếc sang ghế sô pha nơi Diệp Uyển đang xem tivi, hạ giọng hỏi nhỏ: "Thi giữa kỳ tệ lắm à? Chà, thi tệ cũng không sao, con người sống trên đời, thất bại là chuyện bình thường mà…"
"Không phải." Thẩm Phương Nguyệt nói, "Con thi rất tốt."
"Vậy sao tâm trạng của con không vui?"
"Con không có không vui." Thẩm Phương Nguyệt phủ nhận, tự tẩy não của bản thân, "Con thi toán được 88 điểm, con đang cực kỳ rất vui."
"Bình thường con ăn mì chưa tới năm phút là đã hết sạch rồi." Thẩm Chu Sơn vạch trần cô, "Giờ mì sắp trương hết lên rồi kìa."
"………"
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng ăn vài miếng rồi trở về phòng tắm rửa. Lúc bước ra, cô ném mình lên giường, úp mặt xuống chăn.
Tẩy não thất bại.
Cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt đành thừa nhận, tâm trạng cô có chút sa sút.
Nhưng tại sao nhỉ? Rõ ràng cô thi rất tốt, đội bóng lớp cô cũng giành chiến thắng….. Chẳng lẽ là sắp tới tháng sao?
Thẩm Phương Nguyệt thò đầu ra khỏi gối, lấy điện thoại ra xem. Kỳ kinh nguyệt của cô cách đây hai tuần, còn lâu nữa mới tới lần tiếp theo.
Điện thoại rung lên, một lời mời kết bạn trên WeChat hiện ra.
[Âm Âm muốn thêm bạn làm bạn bè, kèm tin nhắn: Chào chị, em là Lâm Âm, cô gái đứng bên cạnh chị chiều nay.]
Bên dưới còn có một dòng ghi chú, hiển thị: "Đối phương thêm bạn qua danh thiếp do Tống Triết giới thiệu."
Thẩm Phương Nguyệt chưa từng từ chối yêu cầu kết bạn nào. Khi cô hoàn hồn, đối phương đã gửi một tin nhắn đến.
[Âm Âm: Chào chị, em không làm phiền chị chứ?]
[Trăng Nhỏ: Không.]
Nhìn dòng tin nhắn mình vừa gửi, Thẩm Phương Nguyệt thấy hơi lạnh lùng, không giống phong cách thường ngày của mình, thế là cô suy nghĩ một chút rồi nhắn thêm một câu.
[Trăng Nhỏ: Có đâu.]
[Âm Âm: Vậy thì tốt quá!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!