Sau Tết Nguyên Đán là thời gian vào học lại. Bước vào học kỳ hai của lớp 11, thầy cô và bạn bè đã trở nên quen thuộc, mỗi ngày mọi người mở mắt là phải làm đề. Ngoại trừ việc trường học thêm một tiết học vào buổi chiều, cuộc sống dường như chẳng có gì khác so với trước đây.
Cũng chính vì vậy mà thời gian trôi qua nhanh hơn, đến khi Thẩm Phương Nguyệt nhận ra thì mọi người đã cởi bỏ những chiếc khăn len dày cộm, khoác lên mình bộ đồng phục mùa hè mỏng nhẹ rồi.
Vào ngày thứ sáu đầu tiên sau kỳ thi giữa kỳ, khi kết quả vẫn chưa được công bố, Thẩm Phương Nguyệt vừa đến trường đã bị Cổ Hàm gọi vào văn phòng. Trở lại lớp học với vẻ mặt đầy trầm mặc, cô chỉ lặng lẽ quay người lại, ngồi đối diện với bàn sau. Mặc cho Tống Triết và Cố Tương hỏi "Có chuyện gì vậy" mấy lần nhưng cô vẫn không trả lời.
Cho đến khi người bị nhìn chằm chằm suốt nửa ngày lười biếng ngẩng lên khỏi chồng đề cương, hỏi cô: "Làm gì đấy?"
"Tớ biết điểm toán của mình rồi."
"Bao nhiêu."
"Cậu đoán thử xem."
Bùi Kỳ xoay cây bút trong tay, không hề hợp tác, im lặng chẳng nói gì.
Nếu là trước đây, Thẩm Phương Nguyệt nhất định sẽ mắng cậu là đồ nhàm chán, nhưng hôm nay cô không thể nhịn lâu. Gần như ngay sau khi hỏi xong, gương mặt cô đã rạng rỡ nụ cười.
"88 điểm!!" Cô nắm lấy cổ tay Bùi Kỳ, phấn khích lắc mạnh, "Aaaaaa! Bùi Kỳ! Tớ thi toán được 88 điểm!"
Bùi Kỳ bị cô lắc như người không xương: "Cũng khá may mắn đấy, nhưng vẫn chưa qua điểm chuẩn. Hơn nữa, đề lần này rất dễ."
Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ lời dội nước lạnh của cậu: "Cậu không nghe thấy cô Cổ vừa khen tớ thế nào đâu! Cô bảo tớ là thiên tài! Là thần đồng toán học!"
Bùi Kỳ đáp: "Giữa cậu và cô ấy, chắc chắn có một người đang nói dối."
"……"
Thẩm Phương Nguyệt buông tay cậu ra, hít sâu hai hơi, ngẩng cao đầu đầy hào phóng mà tuyên bố: "Mặc dù bây giờ cậu làm tớ hơi bực mình, nhưng tớ là người rộng lượng và biết báo đáp. Tớ quyết định sẽ mời cậu đi ăn hoành thánh ở hẻm sau trường vào 6 giờ 30 tối nay."
"Thứ nhất, nếu tớ đi làm gia sư, một tháng tớ có thể kiếm được số tiền chừng này. Cậu dùng một bữa ăn để đền đáp tớ cũng thôi đi, lại còn là món cậu thích nhất – hoành thánh 13 tệ một phần. Thẩm Phương Nguyệt, cậu tính toán còn kêu hơn cả còi báo động đấy." Bùi Kỳ rút tay về, giơ số 1, tiếp tục giọng nói lạnh lùng: "Thứ hai, chiều nay tớ không rảnh."
"Sao lại không rảnh? Cậu có việc gì à?"
Tống Triết nãy giờ không nói chen vào được, lập tức lên tiếng: "Chiều nay tan học chúng tớ có trận bóng, vừa hẹn với lớp 11/9 xong."
Thẩm Phương Nguyệt "ồ" một tiếng, gõ lên bàn Bùi Kỳ: "Vậy thì chúc mừng cậu."
"Chúc mừng tớ cái gì?"
"Cậu có cổ động viên tuyệt vời nhất thế giới."
"……"
&&
Mặc dù đám con trai của hai lớp tuỳ tiện hẹn chơi một trận bóng nhưng cũng coi như trận thi đấu của cả lớp. Thẩm Phương Nguyệt không chỉ quyết định tự mình ra sân mà còn rủ thêm một người đi cùng.
Mấy chàng trai tham gia trận đấu đã lẻn ra sân tập từ giữa tiết học cuối. Sau khi tan học, Thẩm Phương Nguyệt kéo theo người bạn đồng hành, vội vàng chạy đến sân bóng.
"Nhất định phải đi sao?" Cố Tương muốn ở lại lớp làm thêm đề, cố gắng vớt vát: "Giọng tớ nhỏ lắm, có tớ hay không cũng chẳng khác gì."
Thẩm Phương Nguyệt trấn an: "Không sao đâu Tiểu Tương Tương, cậu cứ ngồi đó làm bài cũng được. Đây là trận đấu của lớp mình, không thể để bạn cùng lớp lẻ loi được…"
Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt đột ngột im bặt.
Hai người đứng yên tại chỗ, nhìn sân bóng phía trước đã bị đám đông vây kín đến mức không nhìn thấy gì, rồi cùng nhau rơi vào im lặng.
Cố Tương: "Thật ra tớ đã định nói từ nãy… Làm sao mà bị lẻ loi được chứ. Cậu không biết à, mỗi lần Bùi Kỳ chơi bóng rổ trong giờ thể dục, lúc nào cũng có rất nhiều người đến xem đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!