Chương 22: Bùi Kỳ đột nhiên cảm thấy mùa đông năm nay cũng không lạnh lắm.

Tiệm cắt tóc cách nhà không xa, sau khi cắt xong, hai người đi bộ về.

Không biết đã có bao nhiêu người quay đầu nhìn họ, Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, cũng quay đầu theo người đó.

Thực ra khi Bùi Kỳ để tóc mái lưa thưa, xác suất cậu được người ta ngoái nhìn đã rất cao, phần lớn là từ học sinh hoặc những cô gái trẻ tuổi. Nhưng hôm nay thì khác, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy đến cả một con chó nhỏ đi ngang qua bọn họ cũng không nhịn được mà liếc nhìn một cái.

Sau khi cắt tóc ngắn, ngũ quan của Bùi Kỳ hoàn toàn lộ ra trong không khí, không có gì che chắn. Thẩm Phương Nguyệt từ nhỏ đến lớn đã cãi nhau với cậu vô số lần, nói dối trắng trợn cũng không ít, nhưng cô chưa bao giờ chê bai gương mặt của Bùi Kỳ.

… Vì thật sự không có gì để chê cả.

Đường nét mặt mày cậu thanh tú, mí mắt lót thiên về mí đơn khiến ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, sống mũi cao thẳng hơi gồ, đôi môi mím nhẹ, vừa sắc sảo vừa đẹp.

Bây giờ hai bên tóc đều đã được cạo sát làm nổi bật đường viền hàm sắc nét, vẻ thiếu niên vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn thêm chút phóng khoáng, tươi trẻ.

Mãi đến khi thật sự có một con chó nhỏ đi ngang qua, quay đầu về phía họ sủa gâu một tiếng, Thẩm Phương Nguyệt mới dừng bước lại.

Nhận ra người bên cạnh không đi tiếp, Bùi Kỳ quay lại, thở dài: "Lại sao nữa đây?"

Cả con đường nhỏ rợp cây xanh trong khu dân cư giờ chỉ còn lại hai người họ.

Họ đứng ngay dưới một cột đèn đường, đôi môi bĩu ra của Thẩm Phương Nguyệt gần như có thể treo được chữ "Phúc" đỏ chói ở trên bàn học của cô.

Cô cảm thấy mình bị lừa: "Rõ ràng chỉ có mình tớ là xấu thôi mà!!!"

"…."

"Tớ đã cố gắng hết sức rồi, Thẩm Phương Nguyệt." Bùi Kỳ thực sự cảm thấy bộ dạng mình bây giờ khá xấu, thậm chí có phần gai mắt.

"Không phải. Cậu rõ ràng có thể cạo trọc—"

"Đừng có được đà mà lấn tới."

"… Ờ." Thẩm Phương Nguyệt lầm bầm, "Vậy thì tớ đành tự nghỉ học thôi. Đến lúc đó không có ai ngồi trước cậu che mưa chắn gió, khi ngủ nhớ lấy vài quyển sách che lên, đừng có mà ngông nghênh nữa. Cũng sẽ không có ai giúp cậu làm bài tập, cậu…"

Má của cô bị bàn tay ai đó giữ lại, lập tức im bặt.

Bùi Kỳ dùng một tay lên véo má của cô, Thẩm Phương Nguyệt thoáng sững sờ, không còn tóc mái che nữa, cô nhìn trực tiếp vào đôi mắt cậu.

Đôi mắt của thiếu niên còn sáng hơn cả đèn đường, đen láy như bầu trời đêm rộng lớn, tĩnh lặng, bên trong chỉ có duy nhất một Thẩm Phương Nguyệt.

"Thực ra không xấu." Nhìn cô một lúc, Bùi Kỳ xác nhận, "Rất đẹp, Thẩm Phương Nguyệt."

"…."

Thẩm Phương Nguyệt thầm nghĩ chiêu này cô biết, Bùi Kỳ chắc chắn là thấy cô ồn ào quá, phiền quá, nên mới qua loa khen vài câu để cô nhanh chóng im lặng.

Nhưng mà.

Nhưng mà…

Gò má Thẩm Phương Nguyệt đỏ ửng lan ra thấy rõ: "Ờ."

Bởi vì bị véo má, giọng cô hơi líu nhíu: "Đẹp ở chỗ nào?"

"…."

Bùi Kỳ nhíu mày, lại không kiên nhẫn mà quét mắt kỹ càng khắp mặt cô: "Đều đẹp."

"Cậu qua loa thật đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!