Chương 21: (Vô Đề)

Thẩm Phương Nguyệt lải nhải với Thủy Băng Nguyệt rất nhiều, giống như hai người bạn lâu ngày không gặp —— Mà quả thật bọn họ đúng là bạn cũ. Trước khi ba mẹ Bùi Kỳ ly hôn, bé chó Corgi này lúc nào cũng chạy lon ton phía sau bọn họ, cái mông tròn lắc lư từng bước một trong rất đáng yêu.

Mỗi lần cô nói mấy lời ngớ ngẩn, Bùi Kỳ chẳng bao giờ để ý đến cô, nhưng Thủy Băng Nguyệt lại luôn "gâu gâu" đáp lại.

Nhưng hôm nay Thẩm Phương Nguyệt đã nói rất nhiều mà phản hồi nhận được lại chẳng bao nhiêu. Cảm thấy xung quanh yên ắng, cô cúi xuống nhìn, phát hiện chú chó đang lim dim mắt trông có vẻ như sắp ngủ.

"Thủy Băng Nguyệt, em quá đáng thật đấy, em không thèm để ý đến chị."

"Không phải nó không để ý đến cậu."

Bên cạnh cô có một người ngồi xổm xuống, vài tiếng sột soạt vang lên, sau đó đưa sang một nắp chai đựng đầy nước. Chú chó chậm rãi quay đầu lại, cúi đầu xuống l**m từng ngụm nhỏ.

"Chỉ là nó già quá rồi, chơi một chốc là không còn sức nữa." Bùi Kỳ cúi đầu nhìn chú chó, nhẹ giọng nói.

Nghe được lời giải thích, Thẩm Phương Nguyệt lại càng thấy buồn. Giá mà nó không để ý đến cô thì có khi lại tốt hơn.

"Sao cậu đi mà chẳng có tiếng động gì thế."

"Bởi vì tớ là yêu quái đấy."

Thẩm Phương Nguyệt không còn đắm chìm trong bộ phim hoạt hình kia nữa, nghe vậy thì tỏ vẻ ghét bỏ: "Cậu đúng là trẻ trâu."

Bùi Kỳ chỉ "ồ" một tiếng: "Vậy thì do cậu không có tai."

"…."

Thẩm Phương Nguyệt vừa định giơ tay đấm cậu.

Bùi Kỳ đặt nắp chai nước xuống, lấy ra một chai nước chanh từ trong túi.

Sau đó lại lấy thêm một hộp kẹo trái cây, một túi bánh quy và một túi khoai tây chiên.

Vì Thủy Băng Nguyệt không thể đi bộ quá lâu nên họ quyết định đóng quân ở công viên vắng người này.

Đến chiều tối, bầu trời nổi những áng mây màu lửa, công viên như được phủ lên sắc cam ấm áp, bóng của hai người một chó kéo dài trên mặt đất.

Họ ngồi trên hai chiếc xích đu cạnh nhau, chia sẻ một túi bánh quy. Thủy Băng Nguyệt nằm giữa hai người, cúi đầu nhai miếng ức gà mềm nhũn. Thi thoảng nó ngẩng lên nhìn đống đồ ăn vặt trong tay Thẩm Phương Nguyệt, hơi không phân biệt được hôm nay chủ nó đến là để thăm nó hay là để ăn vặt.

Họ ngồi suốt cả buổi chiều, mãi đến khi Thẩm Phương Nguyệt vừa xoa đầu chú chó vừa ngáp một cái, Bùi Kỳ mới đứng lên nói: "Về thôi."

Dù thế nào thì họ vẫn phải trả nó về. Thủy Băng Nguyệt đã già lắm rồi, một chú chó 16 tuổi, chân run răng yếu, cần phải chăm sóc cẩn thận. Mà Bùi Kỳ lại phải đi học, không thể chăm sóc nó mỗi ngày được.

Khi trở lại ngôi nhà ấy, Bùi Kỳ ngồi xuống, mở cánh cửa sắt nhỏ dành riêng cho nó. Dù đã rất mệt nhưng chú chó vẫn không chịu bước vào.

Bùi Kỳ xoa đầu nó, giọng nói nhẹ nhàng: "Vào đi, Thủy Băng Nguyệt."

"Bọn chị sẽ sớm quay lại thăm em mà—" Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên dừng lại, tròn mắt nhìn cậu.

Cho đến khi Bùi Kỳ đứng dậy, bước về phía trạm xe buýt được hai bước, cô vẫn ngồi xổm tại đó.

"….. Làm gì vậy."

"Cậu vừa gọi nó là Thủy Băng Nguyệt." Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên thốt lên.

"Ừ."

Chú chó đã quá già rồi, nhớ ba cái tên đúng là hơi quá sức, bớt được cái nào thì đỡ được c** **.

Trên chuyến xe buýt lúc chạng vạng không có nhiều người. Về đến nhà mất hơn nửa tiếng, hai người theo thói quen ngồi vào góc hàng ghế cuối cùng, yên tĩnh lại ít khi có ai ngồi cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!