Không ai hiểu con gái bằng mẹ. Mặc dù điểm toán còn cách mức điểm đạt xa vời vợi nhưng Thẩm Phương Nguyệt vẫn thành công được ở lại nhà suốt kỳ nghỉ đông.
Vào ngày thứ tư của kỳ nghỉ đông. Chung Chấn biết được chuyện này, hỏi vào một trong những nhóm WeChat nhỏ của bọn họ.
[Chung Chấn: Cái gì? Tại sao cậu không muốn đi Nhật Bản chơi mà quyết tâm ở nhà vậy? Chị Nguyệt, cậu ghét Nhật Bản lắm à?]
[Trăng Nhỏ: Tớ không ghét mà.]
[Chung Chấn: Ồ, vậy thì tớ biết rồi. Chắc chắn cậu với Bùi Kỳ có kế hoạch du lịch bí mật nào đó còn thú vị hơn cả đi Nhật Bản.]
[Tống Triết: Gì cơ?! Cho tớ theo với, cho tớ theo với!]
Khi Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy tin nhắn này, cô đang ngồi trên ghế sofa nhà Bùi Kỳ xem anime. Cô tiện tay chụp một bức ảnh, trả lời lại: [Không có kế hoạch gì cả.]
Tống Triết lại hỏi: [Thế tại sao cậu lại ở nhà? Chán chết đi được.]
Câu hỏi này như một vòng lặp vô tận. Thẩm Phương Nguyệt đang xem đến đoạn cao trào, quyết định học theo Bùi Kỳ, giả vờ lạnh lùng không trả lời nữa.
Trước khi đi, Thẩm Chu Sơn cũng hỏi cô câu tương tự. Ông lén ghé sát tai cô thì thầm: "Trăng Nhỏ, nói thật với ba đi, con và Bùi Kỳ định bí mật đi đâu chơi hả? Ba nhất định sẽ không nói cho mẹ đâu."
"Ba nhất định sẽ nói với mẹ." Thẩm Phương Nguyệt đáp.
Ai cũng nghĩ cô ở lại nhất định phải có lý do, nhưng thật sự không có. Trước kỳ nghỉ, cô và Bùi Kỳ thậm chí còn chưa từng bàn bất cứ chuyện gì về kỳ nghỉ đông.
Bùi Kỳ sống một mình nên cách bố trí nội thất trong nhà hoàn toàn theo ý thích của cậu. Ở tầng một của căn nhà có một phòng khách khá rộng. Sau sofa là một khoảng trống lớn, Bùi Kỳ đã kéo một cái bàn gỗ lớn đặt sát vào sau sofa để tiện ngồi cùng xem TV với Thẩm Phương Nguyệt.
Bùi Kỳ đang cúi đầu xem cuốn sổ ghi lỗi sai của Thẩm Phương Nguyệt, tay không ngừng xoay bút. Đó là một thói quen khi cậu đang suy nghĩ hoặc gặp bế tắc.
Từ ghế sofa đằng trước đột nhiên vang lên tiếng sụt sùi rất nhỏ. Bùi Kỳ dừng lại, chậm rãi nâng mí mắt lên.
"Cậu khóc cái gì đấy?" Bùi Kỳ hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trên sofa, chỉ lộ ra một cái đầu đen về phía cậu, giọng nghẹn ngào: "Tớ không có khóc."
"…."
Đúng.
Thật ra người nên khóc là tớ mới đúng, vì phải xem những lỗi sai đầy vớ vẩn này của cậu.
Bùi Kỳ không nói gì, ngẩng đầu lên, quả nhiên bộ anime trên TV đang chiếu cảnh buồn. Theo tình tiết cậu suy đoán, câu chuyện có lẽ là yêu quái phải lòng con người, ở bên nhau cả đời, nhưng con người tuổi thọ ngắn đến cuối cùng dừng lại còn yêu quái không hề già đi. Sau đó yêu quái tự hủy diệt bản thân, hóa thành một cây hoa đào, trông chừng ngôi mộ của cô gái ấy từ kiếp này qua kiếp khác.
Một cốt truyện đơn giản như vậy, thế mà Thẩm Phương Nguyệt lại ôm một bịch giấy, ngồi khoanh chân trên sofa khóc không ngừng. Cô ngồi xếp bằng trên sofa thở nấc lên, quay đầu lại sụt sịt hỏi: "Rùa, kỳ nghỉ đông cậu định dẫn tớ đi đâu chơi?"
Nước mắt của Thẩm Phương Nguyệt đúng là không đáng tiền. Ngã một cái cũng khóc, đọc tiểu thuyết cũng khóc, lướt đến video về một bà cụ nhặt rác cũng khóc. Hồi bé còn nghiêm trọng hơn, Bùi Kỳ không biết đã nhìn thấy cô khóc bao nhiêu lần.
Nhưng mỗi lần thấy cô đôi mắt đẫm lệ, cậu vẫn sẽ trầm mặc vài giây.
Đôi mắt cô đẫm nước, so với thường ngày càng sáng hơn, hàng mi dài cũng ướt nhẹp, ngay cả mũi cũng đỏ lên vì khóc, trông đáng thương vô cùng.
"Đi…" Bùi Kỳ dừng lại một chút, "3 năm luyện đề thi thử 5 năm thi đại học?"
(*)"…."
Một cục giấy đầy nước mắt bay đến, bị Bùi Kỳ bắt được, tiện tay ném vào thùng rác.
"Vì cậu mà tớ không đi Nhật Bản, cậu lại đối xử với tớ như thế này!"
"Không phải cậu đã nói cậu không đi Nhật Bản chẳng liên quan gì đến tớ, mà là cậu không thích cái tên Thẩm Phương Nguyệt Tử sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!