"Cậu mới là đồ ngốc." Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn lại, "Đều tại cậu cả, nếu chiều nay tớ cũng ở đó, chưa biết chừng ai mới là người tỏ tình thành công."
Bùi Kỳ: "."
"Giờ cậu đi tỏ tình đi." Bùi Kỳ liếc cô với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, lạnh nhạt nói, "Xem thử Cố Phi Bạch sẽ chọn ai."
"Tớ không đi. Người ta đã ở bên nhau rồi, tớ không làm kẻ thứ ba đâu."
Thẩm Phương Nguyệt lại ỉu xìu ngồi xuống ghế sofa, cô tựa vào cánh tay Bùi Kỳ, lẩm bẩm: "Sao mũ của cậu to thế?"
Bùi Kỳ: "Không thích mang thì trả lại đây."
Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ cậu, cô chỉnh lại tóc, kéo vành mũ lên cao một chút để giải cứu hai con mắt của mình, nói cho hết câu: "Không hổ là đầu rùa mà."
"…."
Bùi Kỳ liếc nhìn cái đầu nhỏ của cô, cố nhịn không đưa tay ra gõ hai cái.
Cố Phi Bạch bình thường rất được lòng mọi người nên tiệc sinh nhật của cậu ấy đông vui, không khí cực náo nhiệt.
Bình thường Thẩm Phương Nguyệt rất thích những buổi tụ tập thế này, nhưng hôm nay thái độ lại khác hẳn, một bài hát cũng không chọn.
"Chị Nguyệt." Tống Triết gọi cô, "Sao không hát bài nào đi? Chị muốn hát gì, em chọn cho chị."
Thẩm Phương Nguyệt không thèm ngẩng đầu: "Không cần tớ không hát."
Tống Triết nhìn sang người bên cạnh cô: "Sao vậy?"
"Đến giờ "trầm cảm mạng" rồi," Bùi Kỳ đáp, "Đừng để ý đến cậu ấy."
"….."
Tống Triết còn chưa kịp nói gì thì thấy Thẩm Phương Nguyệt đang cúi đầu bất chợt dùng vai húc mạnh vào Bùi Kỳ. Bùi Kỳ đón lấy lực húc ấy, tiện tay nhấp một ngụm bia.
Bài hát vừa kết thúc, Tống Triết chen về chỗ ngồi, vô tình đá phải thứ gì đó dưới chân. Cúi xuống nhìn, là một cái túi giấy: "Cái gì đây chị Nguyệt? Quà sinh nhật à?"
Thẩm Phương Nguyệt lạnh nhạt nói: "Không phải, quà đấy đã tặng rồi."
"Vậy cái này là…"
"Cho rùa."
"….."
"Rùa" nghe vậy, cụp mắt liếc nhìn, vẻ mặt cuối cùng cũng có xíu độ ấm.
"Nhưng vừa nãy cậu ta cư xử không tốt, đã mất tư cách nhận rồi." Thẩm Phương Nguyệt hỏi, "Cậu muốn không? Cho cậu đấy."
Tống Triết chưa từng chơi mấy thứ này, chỉ khi đến nhà Bùi Kỳ chơi game mới thấy qua. Bùi Kỳ có vẻ khá thích mấy thứ này, trong phòng còn đặt một con robot Lego trông cực kỳ ngầu.
Tống Triết: "Thôi, tớ không cần đâu, cậu cứ giữ lại cho rùa đi."
"Ừ, lát nữa ra ngoài tớ sẽ ném xuống hồ đối diện." Thẩm Phương Nguyệt nói, "Hy vọng cậu ta có thể nhận được."
Đợi Tống Triết quay lại chỗ ngồi, Bùi Kỳ mới lười biếng hỏi: "Cậu chưa xong à?"
"Chưa xong." Thẩm Phương Nguyệt đáp, "Cậu lừa tớ, còn nói tớ bị hỏng đầu, ngay cả tớ thất tình mà cậu cũng không an ủi tớ ——"
"Thất tình? Tình yêu đơn phương mà cũng tính à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!