Thẩm Phương Nguyệt không tin, kỳ thi tháng môn toán lần trước rõ ràng cô đã tiến bộ, sao hai môn cộng gộp lại không đủ 100 điểm chứ!?
Cô tính toán một chút, toán 51, vật lý 48, cộng lại—
Thật sự là không đủ.
Thế là, vì thiếu một điểm, Thẩm Phương Nguyệt tức hộc máu trả lời: [Tớ không qua đâu! Tớ đang thu dọn hành lý để đi Nhật Bản rồi!!]
Sau đó cô lục tìm lại bài thi và sách vở của mình, nhét đại vào áo khoác rồi lạch bạch chạy xuống lầu. Đi được hai bước, chợt nhớ ra gì đó, lại lạch bạch chạy ngược lên lầu.
Lên đến sân thượng nhà mình, Thẩm Phương Nguyệt thấy Diệp Uyển đang ngồi trên ghế mây, điềm tĩnh từ chối bản thiết kế nhân vật trò chơi mới mà cấp dưới nộp lên. Còn Thẩm Chu Sơn thì vừa ngân nga hát vừa thong thả tưới nước cho hoa.
Thẩm Chu Sơn rất yêu thích cây cỏ hoa lá, mỗi khi ở nhà, ông không bao giờ để người làm vườn tới đây. Khu vườn trên sân thượng nhà họ được ông chăm sóc rất đẹp.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chu Sơn quay đầu lại, cười nói: "Sao thế Trăng Nhỏ, sao lại chạy nhanh thế? Đến đây, nhìn xem chậu hoa bách hợp này nở có đẹp không?"
"Đẹp lắm ạ." Thẩm Phương Nguyệt gật đầu chắc chắn. Hai mắt cô sáng lên nhìn những cánh hoa trắng tinh rồi nhanh tay nhét bài thi và sách vở vào áo khoác, xoè hai tay ra. "Ba, chậu hoa này dễ trồng không?"
"Dễ trồng lắm, chỉ cần tưới nước đầy đủ, có ánh nắng là được. Con thử ngửi xem, nó còn rất thơm đấy… Trăng Nhỏ con không cần di chuyển nó đâu, ba vừa mới chuyển nó sang chỗ kia— Ê? Ê?! Con mang nó đi đâu thế!!?"
……
Bây giờ mỗi lần vào phòng Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt đều gõ cửa.
Cửa mở ra, Bùi Kỳ nhìn thấy chậu hoa trong tay cô, nhận lấy: "Không phải đang thu dọn hành lý sao?"
"Thu dọn xong rồi." Thẩm Phương Nguyệt quay mặt đi, không nhìn cậu: "Tớ chỉ là đơn thuần yêu thích học tập thôi, không liên quan gì đến việc có đi Nhật Bản hay không. Cho dù tớ thi đạt điểm chuẩn các môn thì tớ vẫn sẽ đi Nhật Bản."
"Đừng đi nữa."
Tim Thẩm Phương Nguyệt khẽ run, cuối cùng cô cũng ngẩng đầu nhìn cậu, định giả bộ chậm rãi nói phải xem biểu hiện của cậu như thế nào đã. Hành lang không bật đèn, Bùi Kỳ đứng quay lưng về phía ánh sáng, đôi mắt sâu thẳm: "Thẩm Phương Nguyệt Tử nghe không hay."
"…"
Thẩm Phương Nguyệt mặt không biểu cảm, giẫm lên chân cậu một cái.
Cách lớp dép mùa đông, chẳng có cảm giác đau gì cả. Bùi Kỳ cúi đầu nhìn chậu hoa trong tay mình, lười biếng hỏi: "Lại làm kẻ trộm à?"
"Chỉ là chậu hoa này đẹp quá nên mang qua đây cho cậu xem." Thẩm Phương Nguyệt đưa tay ra: "Trả lại cho tớ."
Bùi Kỳ nghiêng người tránh, ra hiệu cho cô đi vào phòng trước. Còn cậu ôm chậu hoa đi lên sân thượng.
Sân thượng của nhà Bùi Kỳ hiện giờ không còn là khu vườn hoang tàn nữa. Từ năm lớp tám, Thẩm Phương Nguyệt thỉnh thoảng lại mang vài chậu hoa từ nhà mình sang đây.
Lần đầu tiên cô mang đến là một chậu tulip màu tím nhạt. Thẩm Phương Nguyệt giấu nửa khuôn mặt sau chậu hoa, dặn dò: "Cậu nhất định phải chăm sóc nó thật tốt đấy."
Lúc đó mặt Bùi Kỳ toàn vẻ không vui.
Không vui mà nhận chậu hoa, không vui mà tốn cả buổi chiều để làm sạch sân thượng, không vui mà mỗi ngày đi lên tưới nước. Sau đó, khi đám tulip nhà Thẩm Chu Sơn đều héo rũ thì chậu tulip trên sân thượng nhà Bùi Kỳ vẫn rực rỡ khoe sắc.
Bùi Kỳ đặt chậu hoa bách hợp ngay ngắn, ngẩng đầu, nhìn thấy Thẩm Chu Sơn bên đối diện đang nhìn chậu hoa bách hợp với vẻ mặt đau lòng.
"Chào chú."
Thẩm Chu Sơn thân thiện đáp lại "Ờ" một tiếng, định thương lượng xem có thể đổi chậu hoa khác được không: "Tiểu Kỳ, chậu hoa đó—"
"Cháu rất thích ạ." Bùi Kỳ đứng thẳng, nói.
"….. À."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!