Trận bệnh lần này của Bùi Kỳ đến nhanh mà đi cũng nhanh, ngày hôm trước còn sốt đến 39.5 độ, truyền nước một ngày rồi về nhà ngủ một đêm, hôm sau thứ Hai, cậu vẫn đi học như bình thường.
Sau lễ chào cờ, Bùi Kỳ được thầy giáo vật lý gọi đi lấy bài kiểm tra đã được chấm điểm.
Hồi khai giảng lớp 10, thầy vật lý từng muốn cậu làm đại biểu môn nhưng Bùi Kỳ không thích làm cán bộ lớp. Cậu còn chưa lên tiếng thì Thẩm Phương Nguyệt đã tươi cười nói xen vào: "Thầy phải xếp hàng đấy ạ, trước thầy còn có cô Cổ và thầy Lý nữa."
Thầy vật lý bị cô chọc cho bật cười, cuối cùng cũng không chọn cậu làm đại biểu môn nữa, chỉ là mỗi lần thu bài tập hay phát bài kiểm tra đều giao thẳng cho Bùi Kỳ.
Cậu vừa đi đến cửa lớp thì lớp phó Tiền Phi bước tới.
Bùi Kỳ thản nhiên nói: "Chưa làm. Cậu cứ ghi tên đi."
"Hả?" Tiền Phi ngớ người.
"Không phải cậu thu bài tập về nhà sao?"
"Không phải, tớ muốn hỏi bài kiểm tra vật lý của tớ được bao nhiêu điểm thôi." Tiền Phi buột miệng đáp, "Mà bài tập về nhà của cậu không phải đã nộp rồi sao? Vừa nãy Thẩm Phương Nguyệt đưa cho tớ luôn rồi mà…"
Tiền Phi khựng lại.
Sao cô ấy lại cảm thấy cuộc đối thoại này quen quen nhỉ?
Nghe vậy, Bùi Kỳ nghiêng đầu nhìn về chỗ ngồi của Thẩm Phương Nguyệt. Đối phương đợi cậu hẳn đã lâu rồi, lúc này cằm ngẩng cao, tay nắm thành quyền, đập mạnh hai cái vào ngực mình, ý đại khái là:
— Không cần cảm ơn đâu, Thẩm Phương Nguyệt tớ đây có ơn tất báo.
— Bạn tốt, giữ ở trong lòng.
Bùi Kỳ: "….."
Cậu còn định cố gắng vớt vát lần cuối: "Bài tập nộp rồi à?"
"Ừ, vừa nãy tớ đã nộp cho các thầy cô bộ môn rồi."
"….."
Cuối cùng, một người vì không làm bài tập, một người vì làm bài giúp bạn, cả hai bị thầy cô các môn phạt đứng suốt cả ngày.
Ở cuối lớp, Thẩm Phương Nguyệt ôm sách che trước mặt, vẫn thấy khó tin: "Sao lại bị phát hiện nhỉ? Tớ đã bắt chước giống thế cơ mà!"
Giống chỗ nào chứ? Nét chữ không tròn cũng không thẳng, nó xấu đến mức đáng sợ.
Bùi Kỳ vừa định phản bác, nghiêng đầu nhìn thấy vết bầm trên trán Thẩm Phương Nguyệt rồi lại quay mặt đi.
"Haizz, thôi vậy." Lẩm bà lẩm bẩm, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cảm thán: "Có lẽ chữ tớ đẹp quá nên dễ nhận ra thôi."
Bùi Kỳ cụp mắt, thuận theo lời nói linh tinh của cô: "Ừ."
&&
Mùa thu ở Sơn Thành luôn trôi qua rất nhanh, những ngày đi học cũng vậy.
Thẩm Phương Nguyệt luôn cảm thấy như mình vừa mới khai giảng hôm qua, chớp mắt một cái, những cây ngô đồng hai bên đường đã trụi lá. Trong lớp, Cổ Hàm thông báo kỳ thi cuối kỳ sẽ được tổ chức vào cuối tháng.
Càng vào đông càng khó rời giường. Sáng sớm hôm ấy, Thẩm Phương Nguyệt như thường lệ lại suýt muộn học. Cô vội vàng chạy xuống lầu, trong điện thoại là đoạn tin nhắn thoại vừa bật, giọng Bùi Kỳ bình thản: "Không sao, cứ từ từ. Dù sao tớ cũng đã đến lớp rồi."
Nói thì nói vậy nhưng Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn thấy cái đầu đen sì của Bùi Kỳ.
"Đợi đã." Thấy cô đi thẳng ra cửa, Thẩm Chu Sơn gọi với lại, "Sao con không ăn sáng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!