Dạo gần đây nhiệt độ ở Sơn Thành giảm đột ngột, cộng thêm dịch cúm hoành hành khiến bệnh viện vào cuối tuần đông nghịt người, phòng cấp cứu chật kín người ngồi chờ.
Nhiệt độ của Bùi Kỳ lên tới 39.5°C, sốt cao, bác sĩ kê đơn thuốc rồi bảo đi truyền dịch.
Thẩm Chu Sơn vội vã đi thanh toán và xếp hàng lấy thuốc. Vất vả lắm mới xách được chai thuốc nước quay lại, đúng lúc nhận được cuộc gọi. Lúc này ông mới nhớ ra là đã hứa với biên tập viên chiều nay đến công ty xuất bản tham dự cuộc họp để bàn về hợp đồng gia hạn bản quyền. Tổng biên tập và giám đốc đều đang đợi ông trong phòng họp.
Hèn gì hôm nay biên tập viên cứ liên tục gọi điện cho ông.
"Xin lỗi, nhưng hôm nay tôi bận quá, con của họ hàng bị sốt…"
"Chú ơi." Bùi Kỳ cắt lời ông.
Cậu sốt đến mức mở mắt ra cũng khó khăn, giọng khàn khàn nhưng vẫn giữ thái độ bình thản như thường ngày: "Cháu không sao đâu, không cần lo cho cháu. Thuốc cũng lấy rồi, truyền dịch xong cháu tự về nhà được. Chú cứ đi làm việc đi ạ."
"Đúng đó ba, ba cứ về đi." Thẩm Phương Nguyệt nói, "Có con ở đây mà."
Bùi Kỳ liếc nhìn cô, ánh mắt như muốn nói: Cậu thì làm được gì? Về cùng chú đi.
Nhưng Thẩm Phương Nguyệt vờ như không hiểu, bởi vì cậu còn đang bệnh nên cô rộng lượng không so đo với cậu.
"Còn nữa nè ba, ba đúng là chẳng đáng tin chút nào." Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, không quên trả đũa chuyện lúc ăn cơm trưa, "Sau này con nhất định sẽ không học theo ba đâu."
Thẩm Chu Sơn: "…"
"Hay là thế này đi, Tiểu Kỳ." Thẩm Chu Sơn ngẫm nghĩ, "Chú giúp con gọi người trông…."
"Không cần." Người đại diện phát ngôn của Bùi Kỳ lên tiếng. Thẩm Phương Nguyệt nói, "Ba, chẳng lẽ ba không biết tính cậu ta rất khắm à? Tìm người lạ ngồi cạnh ngồi nhìn chằm chằm vào cậu ấy, cậu ấy sẽ càng bực thêm."
"…."
Thẩm Chu Sơn vẫn lo lắng, thế là gọi hỏi Diệp Uyển cách xử lý. Diệp Uyển thì nghĩ thoáng hơn, nói hai đứa sắp 18 tuổi, sắp thành người lớn rồi, bệnh viện lại gần nhà, có gì mà lo. Bảo ông mau đi lo công việc đi.
Cuối cùng Thẩm Chu Sơn đành quyến luyến rời đi, đi một bước mà ngoái đầu nhìn lại ba lần.
Chai truyền dịch đã giao cho y tá được mấy phút nhưng vẫn xếp hàng chờ trên bàn, y tá bận đến mức không kịp xoay sở.
Vì thế mỗi lần có y tá đi qua, Thẩm Phương Nguyệt lại ngóng trông nhìn họ rồi lại thất vọng khi họ đi mất.
"Thẩm Phương Nguyệt." Giọng nói uể oải bên cạnh vang lên, "Đừng lợi dụng lúc tớ bệnh mà nói xấu tớ trước mặt chú."
"Tớ nói xấu gì cậu chứ?"
"Nói tớ tính khắm."
"…."
"Tớ đã nói rất uyển chuyển rồi đấy." Thẩm Phương Nguyệt quay đầu trừng mắt nhìn cậu, "Đừng có mà gây sự vô cớ."
"…."
Phòng truyền dịch chật kín người, kiếm được chỗ ngồi đã là may mắn rồi. Thẩm Phương Nguyệt không có chỗ ngồi, mượn tạm chiếc ghế xếp nhỏ ngồi cạnh Bùi Kỳ, cô thấp hơn Bùi Kỳ nửa cái đầu.
Sợ sẽ vướng đường người khác, cô co chân lại, nhìn là biết ngồi không được thoải mái.
"Nhưng mà Bùi Kỳ này, cậu giỏi thật đấy." Thẩm Phương Nguyệt cảm thán, "Sốt đến 39.5°C, tớ chưa bao giờ sốt cao như vậy."
Bùi Kỳ: "Tớ chia cho cậu một ít nhé?"
"Cậu đừng mơ!" Thẩm Phương Nguyệt túm khẩu trang, cười rất đắc ý, nói: "Tớ đeo khẩu trang N95, tuyệt đối không thể bị cậu lây được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!