Không khí lạnh của các tỉnh bên cạnh đã sớm qua lâu rồi, nhưng nhiệt độ của Sơn Thành vẫn chưa tăng trở lại. Mùa hè năm nay cũng kết thúc cùng với đại hội thể thao của trường.
Thứ Hai, Bùi Kỳ như thường lệ đứng trước cửa nhà hàng xóm để chờ người.
Cậu lười biếng dựa nửa người vào cánh cổng gỗ ở ngoài sân, vừa học từ vựng vừa liếc nhìn đồng hồ. Cậu mở khung trò chuyện với ai đó, vừa định dọa vài câu thì nghe thấy tiếng cánh cửa kêu "két", người nào đó vội vàng chạy ra khỏi nhà.
"Nhanh nhanh nhanh!" Thẩm Phương Nguyệt nhảy lò cò vài bước để chỉnh lại chiếc giày bên phải, chiếc cặp trên vai đung đưa qua lại. "Sắp muộn rồi, tớ còn phải làm bài tập nữa!!"
Cô vội vàng chạy hai bước rồi phát hiện không có ai đi theo mình. Quay đầu lại, cô hỏi người vẫn đứng trước cửa nhà cô: "Cậu đang làm gì đấy? Đi nhanh lên."
"Tớ mới là người phải hỏi cậu đấy." Bùi Kỳ nhìn cô từ trên xuống dưới, "Thẩm Phương Nguyệt, trường mình không cho phép mang gấu vào đâu."
"…."
Hôm nay Thẩm Phương Nguyệt mặc một chiếc áo khoác lông màu nâu rất dày.
Áo còn có sẵn một chiếc mũ tai gấu, lúc này Thẩm Phương Nguyệt đang đội trên đầu. Vì mặc quá dày nên khi quay đầu thì cô phải xoay cả người lại.
Bùi Kỳ vẫn mặc đồng phục mùa hè với áo tay ngắn. Cậu nhìn đồng hồ thông minh trên tay, nhiệt độ hôm nay hiện 20 độ.
"Cậu thì biết gì chứ." Thẩm Phương Nguyệt nói, "Tớ sắp bị cảm rồi."
Bùi Kỳ chậm rãi đi theo, giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt của Thẩm Phương Nguyệt.
Bùi Kỳ đứng ở ngoài đợi khá lâu nên tay hơi lạnh, ngược lại mặt Thẩm Phương Nguyệt lại rất ấm áp.
Bị chạm vào mặt, Thẩm Phương Nguyệt sững lại, chưa kịp phản ứng thì Bùi Kỳ đã rút tay về.
Sau khi xác nhận cô không bị sốt, Bùi Kỳ hỏi: "Bị sổ mũi à?"
"Không có."
"Ho à?"
"Không có."
"Cảm thấy lạnh không?"
"Không."
"……………" Bùi Kỳ khẽ thả lỏng đôi mày, "Vậy cơ sở nào để cậu nghĩ rằng mình sắp bị cảm?"
Cơ sở là…
Cô đã mơ thấy Bùi Kỳ suốt hai ngày liên tiếp rồi.
Mơ thấy Bùi Kỳ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cô cũng thường xuyên mơ thấy cậu, nội dung giấc mơ thay đổi theo mối quan hệ hiện tại của họ. Ví dụ như tối hôm Bùi Kỳ giúp cô làm bài tập, cô đã mơ thấy mình mời cậu ăn một bữa tiệc thật lớn. Còn lúc hai người giận nhau, trong mơ họ thường cãi vã.
Nhưng hai ngày gần đây, Bùi Kỳ trong mơ đều ôm chặt lấy cô.
Thân mật, gần gũi, còn lâu hơn cả ngày đại hội thể thao hôm đó.
Buổi sáng sau khi tỉnh dậy, đầu cô luôn nóng bừng, người mơ màng, ngay cả lúc ăn sáng cũng thất thần. Đo nhiệt kế thì lại chẳng có vấn đề gì.
Lời định nói ra, Thẩm Phương Nguyệt lại nuốt xuống. Giữa cô và Bùi Kỳ vốn không có bí mật gì, nhưng theo bản năng, cô không muốn để Bùi Kỳ biết chuyện này.
Cô ấp úng: "Cậu đừng quan tâm."
"Ừ." Bùi Kỳ hờ hững gật đầu, "Vậy hôm nay tránh xa tớ ra chút, không thì lại làm tớ trông giống như bị bệnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!