Vì bị Bùi Kỳ vô cớ gây sự và công kích cá nhân, Thẩm Phương Nguyệt ngồi trên thảm cỏ tung vào chân cậu ta chiêu thức "Hàng Quy Thập Bát Chưởng", đồng thời đơn phương tuyên bố với mọi người rằng cả hai đã tuyệt giao lần thứ 191.
Lần này bọn họ tuyệt giao kéo dài được 13 phút, kết thúc bằng câu hỏi của Bùi Kỳ: "Có muốn đi ăn hoành thành không?"
Vào ngày thứ hai đại hội thể thao của trường, tuy không còn nhiều hạng mục thi đấu nhưng học sinh vẫn phải lên khán đài để đối phó với các thầy cô ban giám hiệu ghé sang kiểm tra.
May mà tối qua vài tỉnh lân cận đã đón đợt không khí lạnh, dẫn đến nhiệt độ của Sơn Thành cũng giảm xuống vài độ trong một đêm, cuối cùng thành phố này cuối cùng cũng có chút không khí mùa thu.
Một cơn gió mát xuyên qua lớp đồng phục hè mỏng manh, lá cây xào xạc, Thẩm Phương Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận tiết trời mùa thu hiếm hoi: "A, thật dễ ch——"
Lời cảm thán chưa dứt câu, vai cô bỗng cảm thấy nặng trĩu, chiếc áo khoác đồng phục trường đã chắn hoàn toàn làn gió se lạnh.
Chiếc áo khoác này ngày hôm qua đã che nắng cho cô cả ngày.
Thẩm Phương Nguyệt trở mặt chối bỏ chiếc áo, nhún vai muốn hất áo xuống: "Áo của cậu thì tự mà cầm lấy."
Bùi Kỳ: "Mặc vào."
"Không đấy." Thẩm Phương Nguyệt từ chối, "Tớ không lạnh."
Bùi Kỳ cười khẩy: "Ừ, lát nữa nước mũi chảy vào miệng thì đừng mong tớ đi căn tin mua khăn giấy cho cậu."
Thẩm Phương Nguyệt là thánh cảm lạnh.
Rõ ràng là từ nhỏ cô đã được nuông chiều thành quen nhưng sức đề kháng vẫn yếu, cứ đổi mùa là dễ bị bệnh.
"Cậu nguyền rủa tớ. Cậu thật là độc ác." Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu, "Nhưng thời thế đã khác rồi, một năm nay tớ không bị cảm, giờ tớ khỏe đến mức có thể đánh chết một —— hắt xì!"
Thẩm Phương Nguyệt: "…."
Bùi Kỳ: "Đánh chết ai?"
"… Một con rùa." Thẩm Phương Nguyệt kéo khóa áo khoác đồng phục lên.
Không biết có phải vì áo của Bùi Kỳ rộng hơn hay không mà khi mặc vào lại có cảm giác rất an toàn.
Bùi Kỳ liếc cô một cái, vẻ mặt lạnh nhạt hơi chế giễu vẫn chưa kịp thu lại. Cậu giơ tay kéo chiếc khóa áo đang dừng nửa chừng, kéo thẳng một đường lên đến cằm Thẩm Phương Nguyệt.
Cổ Hàm quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Thẩm Phương Nguyệt bắt gặp ánh mắt cô ấy, lập tức lên tiếng: "Cô ơi, Bùi Kỳ muốn siết cổ em, cô không quản sao ạ?"
"Không." Cổ Hàm hất cằm, "Chỉ còn lại mấy cuộc thi nữa thôi, dưới sân khá trống rồi đấy, lớp trưởng, tập trung cho cả lớp xuống để chụp vài tấm ảnh tập thể."
Bình thường Cổ Hàm luôn cho người khác cảm giác nghiêm khắc, lạnh lùng, nhưng thực ra cô ấy lại là người thích lưu giữ kỷ niệm, thường xuyên chụp ảnh cho học sinh của mình.
Bên cạnh bảng đen lớp họ có một bức tường, trên đó dán đầy những bức ảnh chụp ngẫu nhiên và ảnh tập thể trong các hoạt động lớn nhỏ của lớp.
Tuổi thiếu niên là hai thái cực: hoặc là ngại ngùng rụt rè, hoặc là năng động nổi bật.
Khi Cổ Hàm sắp xếp đồ đạc và đến chỗ chụp ảnh, các học sinh trong lớp đã tự chia thành hai nhóm: một nhóm rụt rè nép mình đứng thẳng, như Cố Tương, gần như bị người đằng trước che khuất mặt; nhóm còn lại thì thi nhau là người nổi bật nhất trong ảnh, như Tống Triết và Chung Chấn. Bọn họ kéo thêm vài người nữa, sáu người bọn họ nắm tay nhau xếp thành một bông hoa người có thể xoay tròn – đúng kiểu tạo dáng đang thịnh hành của người già và trung niên trên mạng.
"Nhanh lên nhanh lên." Chung Chấn vì hơi mập nên phải làm nh** h** ở giữa, hô lớn, "Bùi Kỳ, chỗ này còn thêm được một cánh hoa nữa đấy!"
Bùi Kỳ: "Không làm, cảm ơn."
Cậu ngao ngán quay đầu đi, định tránh xa đám người này.
"Oa, các cậu đúng là đám con trai tâm cơ, vì giành khung hình mà chuyện gì cũng làm được!" Thẩm Phương Nguyệt thò đầu ra nhìn bọn họ với vẻ mặt đầy sự khinh thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!