Bình thường học sinh học hành đã rất vất vả rồi, thế nên vào ngày hội thể thao tổ chức mỗi năm, các thầy cô đều ngầm hiểu mà nới lỏng kỷ luật.
Khán đài rộn ràng náo nhiệt, mọi người rì rầm trò chuyện, trên tay vẫn cầm theo mấy món ăn vặt.
Tống Triết giấu cả người mình trong chiếc áo khoác đồng phục, hai tay ôm chặt điện thoại, mải mê chơi game, đang chơi cao trào thì chân đột nhiên bị ai đó chạm vào.
Cậu ta nhanh nhẹn nhét điện thoại vào cạp quần, nhấc quyển sách trên đùi lên, kéo áo khoác xuống: "Có chuyện gì thế cô, em đang học bài đây— Vãi! Làm tớ sợ muốn chết. Tưởng cô Cổ tới bắt rồi chứ."
Nhìn rõ người trước mặt, Tống Triết thở phào, quan tâm hỏi: "Sao rồi? Nhảy cao có va vào xà không?"
Bùi Kỳ nghe vậy cười lạnh, nghiêng người sang bên, để lộ Thẩm Phương Nguyệt phía sau.
Chỉ thấy Thẩm Phương Nguyệt ngẩng cao đầu, trên mặt là nụ cười tiêu chuẩn giả tạo như người mẫu quảng cáo. Cô giơ cao hai tay, một tay vòng ra sau đầu, tạo dáng giống hệt nữ minh tinh nóng bỏng trên lon nước dừa nổi tiếng— Chỉ là, thay vì lon nước dừa thì cô lại cầm một tấm giấy chứng nhận mỏng manh. Trên đó viết: Chúc mừng bạn học (Bùi Kỳ) đạt giải ba môn nhảy cao khối 11 tại Đại hội thể thao lần thứ 66 của Trường THPT Nhất Trung Sơn Thành. Trao tặng giấy khen này để khích lệ.
Thẩm Phương Nguyệt kiêu hãnh hếch chiếc cằm nhỏ, chiếc huy chương đồng lấp lánh ánh sáng dưới nắng.
Tống Triết: "…."
Bùi Kỳ từ nãy đến giờ chẳng buồn ngoảnh lại: "Thẩm Phương Nguyệt, tớ đã bảo rồi, đừng giơ kiểu đó."
"Sao thế?" Thẩm Phương Nguyệt nói, "Tớ đạt được thành tích to lớn thế này, đương nhiên phải cho cả trường nhìn thấy chứ."
Bùi Kỳ: "Thành tích đó liên quan gì đến cậu?"
"Sao lại không? Không có tớ cổ vũ nhiệt tình, cậu làm gì giành được huy chương đồng? Cậu xem đội cổ vũ lớp khác, âm lượng có bằng một nửa tớ không?" Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc tính toán rồi gật đầu tự khẳng định: "Nói nghiêm túc thì công lao của tớ chiếm 80% đấy."
"Nếu không có mấy tiếng la hét của cậu làm nhiễu, tớ đã giành được huy chương vàng rồi."
Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc: "Cậu đúng là không biết xấu hổ."
"Như nhau cả thôi."
Cả hai vừa cãi cọ vừa lách qua Tống Triết, ngồi lại chỗ ngồi.
Tống Triết ban đầu cứ nghĩ Thẩm Phương Nguyệt đăng ký nhảy cao cho Bùi Kỳ là để xem cậu ta mất mặt, không ngờ Bùi Kỳ lại mang về huy chương đồng.
Cậu ấy sực tỉnh: "Không phải chứ, Bùi Kỳ, cậu thật sự biết nhảy cao à?!"
Bùi Kỳ: "Mấy hôm trước chẳng phải mới học sao?"
"…"
Sau giờ học tùy tiện kiếm cái đệm nhảy vài cái, rồi đi thi cái được hạng ba sao?!
Thấy Tống Triết mặt mũi khó diễn tả, Thẩm Phương Nguyệt thò đầu ra, cách Bùi Kỳ giải thích: "Từ nhỏ cậu ta đã nhảy cao tốt lắm rồi, lúc trước tớ còn định đổi biệt danh cậu ta thành Ếch Xanh."
Tống Triết: "Thế sao không đổi?"
Thẩm Phương Nguyệt tiếc nuối: "Cậu ấy bảo chỉ muốn làm Rùa—"
Chưa dứt lời, cổ áo phía sau đã bị ai đó nắm lấy, Thẩm Phương Nguyệt lập tức sửa lời: "Không đúng, là Ninja Rùa!"
Vô ích, vẫn bị Bùi Kỳ lôi về lại chỗ.
"Nói đủ chưa."
"Làm sao, tớ đâu có nói bậy." Thẩm Phương Nguyệt mạnh miệng.
Bùi Kỳ chẳng buồn đáp. Trước kia Thẩm Phương Nguyệt ỷ c** nh* tuổi, gán cho cậu đủ thứ biệt danh xấu xí, nào là nói có con heo hồng trùng tên với cậu, ép gọi cậu là Heo Heo; không lâu sau lại gọi là Ếch Xanh, còn mặt dày tự xưng mình là Công Chúa Thiên Nga.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!