Đúng 8 giờ, lễ khai mạc đại hội thể thao chính thức bắt đầu.
Toàn bộ học sinh đều tập trung bên khán đài, lần lượt vào sân theo thứ tự lớp học.
Các giáo viên không tham gia phần này, chỉ đứng bên lề nheo mắt tạo áp lực cho học sinh lớp mình, thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện đôi câu.
Đến lượt lớp mình, Cổ Hàm cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi điện thoại.
"Cô Cổ, đội hình lớp cô đi có phong cách ghê đấy." Giáo viên bên cạnh nhìn đội hình xiêu vẹo của lớp 11/5, bật cười nói.
Cổ Hàm chẳng bận tâm, chỉ "ừ" một tiếng.
Lớp của bọn họ vốn không luyện tập phần diễu hành, Cổ Hàm không thích mấy chuyện hình thức này, thời gian tập đi bộ này thà để học sinh luyện các hạng mục thi đấu ít ra còn có ích cho sức khỏe hơn.
Giáo viên kia nhìn về phía đầu hàng, vô thức nhướn mày: "Nhưng mà Bùi Kỳ và Thẩm Phương Nguyệt lớp cô đúng là đẹp thật, tràn đầy sức sống."
Ở đầu đội hình lớp 11/5.
Cô gái có khuôn mặt thanh khiết, đôi mắt sáng trong, cằm hơi ngẩng lên trông có chút ngốc nghếch lại đáng yêu.
Chàng trai cao ráo gầy gò, ngũ quan sắc nét, lạnh lùng mà ưu tú. Dáng đi tuy hơi tùy tiện nhưng vẫn khá chỉnh tề.
Từ lúc bọn họ bước vào đường chạy, không một ai trên khán đài kể cả các lãnh đạo hay các học sinh đã diễu hành xong là không quay đầu nhìn họ.
"Cô nói xem, ngoại hình đẹp thế này, cô không sợ bọn nó yêu sớm à?" Giáo viên kia cười trêu.
"Chuyện đó có gì mà phải sợ? Sắp thành người lớn rồi. Miễn là không ảnh hưởng học tập, không làm chuyện quá đáng là được."
"?"
Đội hình lớp 11/5 vừa đi qua đoạn đường trước mặt lãnh đạo là thở phào nhẹ nhõm, đội ngũ ngay lập tức càng trở nên lộn xộn hơn.
Cổ Hàm tắt trò chơi Otome trên điện thoại, quay người rời đi dưới ánh mắt sửng sốt của giáo viên kia.
&&
Hôm nay trời không gợn mây, nắng gắt như đổ lửa, là ngày nóng nhất trong tuần.
Kết thúc lễ diễu hành, các lãnh đạo trường cũng không nói lan man, chỉ nói vài câu rồi để các lớp quay về vị trí đã phân bố trên khán đài.
Trên khán đài chỉ có một cái mái che nhỏ để làm màu, chẳng có tác dụng che nắng, dường như cứ ngồi xuống là bị nướng dưới nắng.
Thẩm Phương Nguyệt cuộn tròn trên ghế, giơ tay che trán, giấu khuôn mặt vào bóng râm nhỏ xíu do mình tự tạo ra.
Cô liếc nhìn người bên cạnh bằng khóe mắt: "Cố Tương, cậu không thấy nắng à?"
Những cô gái xung quanh người thì che ô, người thì giống Thẩm Phương Nguyệt thu mình lại.
Chỉ có Cố Tương vừa ngồi xuống đã lôi quyển bài tập trong túi ra làm bài, bây giờ vẫn đang chăm chú giải đề.
Nắng gắt trên đầu chẳng ảnh hưởng gì đến cô ấy: "Không sao, so với lúc lên núi hái thuốc thì nắng thế này chưa là gì."
"…Thế sao cậu chẳng đen tí nào vậy!"
"Không biết nữa, chắc là do thể chất."
"Tốt thật đấy, cho tớ cọ cọ chút nhé." Thẩm Phương Nguyệt nghiêng người, chạm nhẹ vào tay cô ấy. "Tớ thì tiêu rồi, rất dễ bị đen da. Ngồi đây cả ngày, sáng mai cậu sẽ không nhận ra tớ đâu."
"Không đến mức đó chứ." Cố Tương cười nhẹ, "Cậu không bôi kem chống nắng à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!