Thẩm Phương Nguyệt gần như bị khiêng ra ngoài.
Vì thường xuyên chơi bóng rổ, sức ở cánh tay của Bùi Kỳ rất khỏe, cậu dễ dàng đỡ cô đứng dậy.
Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt hơi lo lắng vì đứng không vững, nhưng khi tựa vào người Bùi Kỳ thì cảm thấy yên tâm.
Bùi Kỳ mặc một chiếc áo thun xám đơn giản. Gió hè khẽ lùa qua khe cửa sổ, Thẩm Phương Nguyệt ngửi thấy mùi cam quýt nhàn nhạt.
Là một mùi thơm thanh mát nhẹ nhàng, thoảng qua rồi biến mất, khá dễ chịu.
Thế là cô hơi ngẩng cằm lên, tiến lại gần cổ cậu để ngửi thêm lần nữa.
Cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Thẩm Phương Nguyệt, cổ Bùi Kỳ khẽ tê rần. Cậu quay mặt đi: "Cậu đang ngửi gì đấy?"
"Sữa tắm trên người cậu thơm thật." Thẩm Phương Nguyệt khen ngợi, "Tớ đúng là biết chọn đồ."
Do hoàn cảnh gia đình, mỗi năm nhà cô đi siêu thị mua đồ Tết đều rủ Bùi Kỳ đi cùng. Ban đầu Bùi Kỳ không muốn đi nhưng cậu không chịu nổi sự đeo bám của Thẩm Phương Nguyệt, dần dần trở thành thói quen mỗi năm.
Toàn bộ đồ dùng cá nhân trong phòng tắm của Bùi Kỳ đều do Thẩm Phương Nguyệt chọn cho cậu.
Bùi Kỳ nói: "Tớ còn chưa tắm."
Ngay sau đó, mặt Thẩm Phương Nguyệt đầy nghi hoặc lại tiến tới gần: "Vậy mùi trên người cậu là mùi gì?"
"…."
Đúng lúc đi đến ghế, Bùi Kỳ dùng ngón tay ấn vào trán cô, đẩy cô ra xa, mặt không cảm xúc nói: "Ngồi yên đi, Thẩm Phương Nguyệt."
Thẩm Phương Nguyệt tựa vào lưng ghế, chân gác lên mép bàn, nhìn chân không được đẹp mắt do vết thương gây ra.
Vết thương đã được Bùi Kỳ xử lý, sau khi bôi cồn vào trông càng đáng sợ hơn.
Nhìn vết thương hình thù kỳ quái trên chân mình, Thẩm Phương Nguyệt nhỏ giọng than phiền: "Sao lại ngã xấu thế này chứ."
Bùi Kỳ xách hộp y tế từ phòng tắm ra, lạnh nhạt nói: "Ừ, lần sau cố mà ngã cho đẹp vào."
"…"
Từ nhỏ Thẩm Phương Nguyệt đã hay va đập nên để lại nhiều vết bầm tím, mẹ cô còn kiểm tra rất nhiều lần xem cô có bị bàn chân bẹt hay không.
Nhưng may mắn là dù ngã bao nhiêu lần cũng không để lại sẹo.
Lần này thẩm Phương Nguyệt ngã không quá nặng, miễn cưỡng có thể đi cà nhắc, chỉ là lên xuống cầu thang vẫn cần người đỡ, đi lại chậm chạp.
May mà hai ngày tiếp theo là cuối tuần.
Sáng thứ Bảy, Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trong chăn, một chân bị thương lười biếng thả xuống mép giường, chậm rãi trả lời tin nhắn của mẹ.
Diệp Uyển: [Hôm nay dì có hầm canh xương, con uống nhiều vào nhé. Mẹ có hỏi dì rồi, chiều dì bận không chăm con được, mẹ sẽ nhờ thêm một dì khác đến chăm con.]
Trăng Nhỏ: [Không cần đâu mẹ, hôm nay chân con đỡ đau rồi.]
Trăng Nhỏ: [Với lại có người chăm con rồi, mẹ đừng lo.]
Trả lời xong, Thẩm Phương Nguyệt đặt điện thoại xuống, không nhịn được thò đầu ra hỏi người đang ngồi trước bàn học làm bài.
"Làm lâu—— thế rồi, vẫn chưa xong à?"
Người kia không đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!