Chương 1: Trăng Nhỏ x Bùi Rùa

Cuối tháng Tám mùa hạ, cái nóng vẫn chưa tan, mãi đến đêm nhiệt độ mới giảm đi đôi chút.

Thẩm Phương Nguyệt lười biếng ngồi trong phòng điều hòa, mười ngón tay luồn vào mái tóc đen, ôm đầu, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào đề bài trước mặt như thể muốn xuyên thủng quyển bài tập.

Giữ tư thế này thêm vài phút, Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng không chịu nổi nữa, chộp lấy điện thoại, bấm vào ảnh đại diện trên cùng của WeChat ——

Trăng Nhỏ: [Đồ rùa thối, có phải cậu đang lừa tớ không?]

Ba giây trôi qua, đối phương vẫn không có động tĩnh, Thẩm Phương Nguyệt tiếp tục nhắn.

Trăng Nhỏ: [Sao, bị tớ phát hiện rồi nên không dám trả lời à?]

Trăng Nhỏ: [Không trả lời là heo.]

Trăng Nhỏ [Không trả lời là rùa.]

Trăng Nhỏ: [Tớ sẽ mách cô giáo là cậu hút thuốc đấy.]

Vẫn không trả lời?

Thật sự không có ở đó sao?

Thẩm Phương Nguyệt ngả lưng ra ghế, quay đầu liếc nhìn cửa sổ đối diện bên cạnh, bên trong tối đen như mực.

Cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục gõ chữ.

Được thôi, cậu giỏi lắm, lừa tớ làm mấy đề nâng cao, còn mình thì ra ngoài chơi ——

Màn hình chớp sáng, đối phương đột nhiên đáp lại.

Bùi Rùa: [?]

Bùi Rùa: [Bị điên à.]

Bùi Rùa: [Tớ lừa cậu cái gì.]

Trăng Nhỏ: [Cái quyển bài tập cậu mua cho tớ chắc chắn là của lớp 12, tớ không hiểu một một câu nào cả.]

Bùi Rùa: […..]

Bùi Rùa: [Cậu nhìn bìa sách đi.]

Lúc cô mang sách bài tập này về đã mở sẵn ra rồi, dừng ở mấy câu hỏi mà Bùi Kỳ đánh dấu cho cô nên cô chưa từng nhìn bìa sách.

Thẩm Phương Nguyệt lật về phía trước.

Chỉ thấy trên bìa sách bài tập màu tím in mấy chữ to màu vàng— "Toán cơ bản lớp 10".

Một học sinh chuẩn bị lên lớp 11: "……"

[Trăng Nhỏ đã thu hồi một tin nhắn.]

Bùi Rùa: [Ngu ngốc.]

Trăng Nhỏ: [Phản dame.]

Mấy bài này Thẩm Phương Nguyệt thật sự không làm nổi, cô lười biếng nằm vật ra giường, giơ điện thoại lên gõ chữ.

Trăng Nhỏ: [Cậu đi đâu rồi, sao vẫn chưa về nhà?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!