Khi Cố Dật Nhĩ lên sân khấu, các nam sinh dưới đài đều phải hít ngược một hơi.
Dung mạo thần tiên của học sinh xuất sắc, mỗi một hành động đều cực kỳ hấp dẫn ánh mắt của người khác.
Cô mỉm cười, dùng microphone tự giới thiệu bản thân, so với hôm phát biểu ở lễ khai giảng một năm trước có vẻ càng thêm thong dong tự tin.
Khán giả khe khẽ nói nhỏ.
"Nghe nói người tiếp theo là Tôn Yểu?"
"Luận thực lực Tôn Yểu đánh không lại Cố Dật Nhĩ, nhưng nếu nói về nhan sắc thì hai người cũng không kém bao nhiêu nhỉ."
"Không đâu, cảm giác Tôn Yểu xinh đẹp hơn chút, nhìn thành thục hơn Cố Dật Nhĩ."
"Đó là dậy thì tốt, có ưu thế về dáng người."
"Tôn Yểu vẫn thua bởi vì lớn lên quá kiều diễm, nếu không thì cậu ta nhất định là hoa khôi."
"Không có cách nào, ai bảo bây giờ mọi người đều thích hình tượng tiên nữ, kiểu hình kiều diễm xem trên TV còn được, trong hiện thực vừa nhìn đã thấy tính công kích quá mạnh."
"Tớ khá thích kiểu diện mạo như Cố Dật Nhĩ, nhìn thoải mái."
"Hiện tại kết luận còn quá sớm, Cố Dật Nhĩ vẫn đang dậy thì mà."
Dần tới phía sau, lực chú ý của mọi người không còn đặt vào bài diễn thuyết của Cố Dật Nhĩ nữa.
Từ cổ chí kim, nhân loại đã có quy luật quán triệt hoàn toàn với khái niệm xấu đẹp, cô gái thanh lệ mỹ mạo đứng trên sân khấu, cho dù là ánh mắt ai cũng khó lòng mà không ngắm gương mặt cô được.
Đương nhiên còn có chỗ khác nữa.
Đều là đám trẻ mười mấy tuổi cả nhưng trình độ phát dục cũng có bất đồng, Tôn Yểu thuộc về kiểu người phát dục đặc biệt tốt, dáng người xịn xò đến mức ngày thường mặc đồng phục vận động cũng có thể nhìn ra đường cong cơ thể.
Cố Dật Nhĩ thì thuộc về điển hình của kiểu người dáng người không đuổi kịp diện mạo, loli đến mức khiến người ta không đành lòng mơ màng.
Tư Dật ngồi ở khu chờ lên sân khấu nghe tiếng nói nhỏ khe khẽ xung quanh mà mặt đen như đít nồi.
Nhị Canh ngồi bên cạnh cậu, nhỏ giọng an ủi: "Dật ca, đừng nóng giận, đám kia người không có mắt."
Tư Dật ngữ khí lãnh đạm: "Tôi tức giận sao? Ai nói với cậu là tôi tức giận?"
"Anh không tức giận.
" Nhị Canh nịnh nọt cười, không dám chọc thủng mặt mũi của Dật ca, "Đám người kia quá nông cạn, Cố Dật Nhĩ hiện tại mới bao lớn? Đồng nhan cự nhũ có gì đẹp? Nhất định là vẫn còn phát triển."
(Đồng nhan cự nhũ: Mặt học sinh thân hình phụ huynh, thô hơn tý là mặt non mà vếu to)
Tư Dật trừng mắt nhìn cậu một cái: "Lặp lại lần nữa xem nào?"
Nhị Canh tự vả miệng, trong lúc nhất thời hối hận không thôi, dáng người của Cố Dật Nhĩ nào đến lượt cậu bình luận.
Tư Dật điều chỉnh lại chỗ ngồi, tự động che chắn thanh âm nói chuyện xung quanh, chuyên tâm nghe bài diễn thuyết của Cố Dật Nhĩ.
Hôm nay cô mặc đồng phục kiểu Tây, áo khoác kiểu Tây, bên dưới là váy caro phong cách Scotland, hai cái đùi trắng nõn non mềm lộ ra bên ngoài, thon dài thẳng tắp giống như cây bút chì đứng ở đằng kia.
Vóc dáng cô không cao, người nhìn cũng nhỏ gầy, vứt bỏ gương mặt kia thì cũng chính là dáng người của nữ sinh trung học bình thường.
Mấy chỗ khác thì không cần phải nói, cứng nhắc như cái cây.
Hồi học cấp hai Tư Dật đã lén xem phim cấm thiếu nhi, tuy rằng nam diễn viên nhìn rất ghê tởm, nhưng nữ diễn viên là được chọn lựa kỹ càng, bởi vậy đánh sâu vào thị giác rất lớn, ngẫu nhiên buổi tối nằm mơ ướt quần, trong lòng tuy rằng cảm thấy thẹn, nhưng cũng không thể không thừa nhận là quả thật rất sướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!