Khoảnh khắc bước vào lối đi xanh u tối, Lâm Uyên cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương men theo cổ chân bò lên sống lưng.
Mặt đất lối đi được lát bằng băng tinh bán minh bạch, mỗi bước đi đều có thể nhìn thấy sương đen luân chuyển phía dưới, giống như đang đạp trên lớp băng mỏng có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Chu Tiểu Nhu nắm chặt vạt áo anh, chiếc chuông đồng xanh trong lòng bàn tay cô đã phủ đầy sương trắng: "Anh Lâm, anh nghe xem, có tiếng khóc..."
Tiếng nức nở khe khẽ truyền đến từ bốn phương tám hướng, giống như tiếng trẻ thơ, lại giống như tiếng phụ nữ. Lâm Uyên giơ Trượng gỗ đào lên, ánh sáng phù văn dưới ánh xanh u tối tỏ ra vô cùng yếu ớt: "Đừng phân tâm, mọi thứ ở nơi này đều có thể là cạm bẫy."
Khóe mắt anh liếc thấy những vân băng trên tường lối đi đang chậm rãi di chuyển, ghép thành từng bức hình — đó là những trải nghiệm của anh và Chu Tiểu Nhu từ khi quen biết đến nay, nhưng mỗi cảnh tượng đều lộ ra vẻ quái dị: ánh đèn của cửa hàng tiện lợi biến thành màu xanh u ám, số lượng bóng đen trong Kính Uyên tăng gấp đôi, ngay cả cảnh tượng hai người nhìn nhau cười, khóe miệng cũng rách đến tận mang tai.
"Những hình ảnh này... đang bóp méo ký ức của chúng ta." Giọng nói Lâm Uyên không tự chủ được mà run rẩy. Anh nhớ lại nội dung đề cập trong "Kính Uyên huyết mạch lục" rằng "Kính Uyên có thể bóp méo nhận thức", móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng dùng cơn đau để giữ tỉnh táo.
Chu Tiểu Nhu đột ngột dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước. Ở cuối lối đi, một bóng người quen thuộc đứng ngược sáng — đó là Thẩm Thanh Dao. Bộ đồ trắng của cô không chút bụi trần, sáo ngọc đặt ngang môi, giống như chưa từng trải qua chiến đấu.
"Cô Thẩm!" Chu Tiểu Nhu vừa định lao lên phía trước thì bị Lâm Uyên kéo lại.
Anh nheo mắt nhìn làn sương đen ẩn hiện sau lưng Thẩm Thanh Dao: "Không đúng, khí tức trên người cô ấy..." Lời còn chưa dứt, "Thẩm Thanh Dao" đột nhiên quay đầu lại, lộ ra một gương mặt gương đầy vết nứt, khóe miệng rách ra phát ra tiếng cười chói tai.
Người mặt gương vung cánh tay, tường băng hai bên lối đi sụp đổ ầm ầm. Vô số băng lăng như mưa tên bắn tới, Lâm Uyên nhanh chóng mở ra bình chướng linh khí. Ánh sáng phù văn va chạm với băng lăng, kích lên từng đợt sương trắng. Anh có thể cảm nhận được bình chướng đang tiêu hao linh khí nhanh chóng, những vân xanh trên cánh tay bắt đầu phát nóng.
"Cứ thế này sẽ không trụ được lâu đâu!" Lâm Uyên hét lớn. Anh liếc thấy kính văn trên cổ Chu Tiểu Nhu cũng đang phát sáng, đột nhiên nhớ lại sức mạnh khi máu của hai người hòa quyện trong không gian gương.
"Tiểu Nhu, đưa tay cho anh!"
Chu Tiểu Nhu hiểu ý, không chút do dự đưa tay ra. Khoảnh khắc hai người nắm lấy nhau, sức mạnh huyết mạch tuôn trào như núi lửa phun trào. Trượng gỗ đào và chuông đồng xanh đồng thời bùng phát ánh vàng rực rỡ, tất cả băng lăng đều vỡ vụn từng tấc trong ánh sáng.
Người mặt gương phát ra tiếng gầm gừ không cam lòng, cơ thể bắt đầu phình to, hóa thành một con nhện băng khổng lồ. Tám chiếc chân dài của nó đầy gai nhọn, mỗi bước đi đều để lại những hố sâu trên mặt đất. Lâm Uyên nắm chặt Trượng gỗ đào, rót toàn bộ sức mạnh vào thân trượng: "Lần này nhất định phải giải quyết nó!"
Con nhện băng khổng lồ vung chân dài, cơn gió lạnh mang theo khiến tóc của Lâm Uyên bay ngược về phía sau. Anh nghiêng người né tránh đòn tấn công, Trượng gỗ đào đâm mạnh vào bụng nhện. Tuy nhiên, lớp vỏ băng cứng rắn vô cùng, chỉ để lại một vết hằn nông.
Chu Tiểu Nhu rung chuông, tiếng chuông thanh thúy lại không thể gây ra sát thương cho nhện băng khổng lồ. Cô sốt ruột như lửa đốt, đột nhiên nhớ lại lúc ở miếu Thành Hoàng, máu của mình có thể tăng cường sức mạnh. Nghiến răng, cô dùng mảnh vỡ rạch lòng bàn tay một lần nữa, máu tươi nhỏ xuống chuông.
Kỳ tích lại xảy ra. Tiếng chuông phát ra không còn là âm thanh thanh thúy, mà là một tiếng oanh minh chấn động màng nhĩ. Cơ thể nhện băng khổng lồ xuất hiện vết nứt, Lâm Uyên nắm lấy cơ hội, điều động toàn bộ sức mạnh huyết mạch, Trượng gỗ đào hóa thành một đạo quang trụ vàng, đâm thẳng vào lõi của con nhện.
Con nhện băng khổng lồ đổ rầm xuống, hóa thành một đống băng vụn. Lâm Uyên và Chu Tiểu Nhu còn chưa kịp thở phào, lối đi đột nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Ánh sáng xanh u tối trở nên đỏ rực như máu, băng tinh trên mặt đất xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.
"Không xong rồi, lối đi sắp sập!" Lâm Uyên kéo Chu Tiểu Nhu chạy về phía trước. Dưới chân họ liên tục có những khối băng rơi xuống, rơi vào làn sương đen phía dưới. Chiếc chuông của Chu Tiểu Nhu vô tình tuột tay rơi xuống khe nứt, nhưng trong quá trình rơi xuống lại chiếu sáng một dòng chữ nhỏ trên vách đá: "Duy hữu trực diện khủng cụ, phương năng phá kính nhi xuất."
Bước chân Lâm Uyên khựng lại một chút, anh nhớ lại ghi chép trong "Kính Uyên huyết mạch lục": "Thử thách Kính Uyên, thực chất là thử thách của con tim." Anh quay đầu nhìn Chu Tiểu Nhu, gương mặt cô lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Tiểu Nhu, chúng ta phải dừng lại."
"Cái gì?" Chu Tiểu Nhu kinh ngạc nhìn anh, "Lối đi sắp sập rồi!"
Lâm Uyên nắm chặt tay cô: "Em còn nhớ lời cô Thẩm đã nói không? Chìa khóa của sức mạnh huyết mạch nằm ở việc đối mặt với nội tâm." Anh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, anh nhìn thấy cảnh tượng mình sợ hãi nhất — Chu Tiểu Nhu hóa thành bóng đen trước mặt anh, thi thể cha mẹ nằm trong vũng máu, còn chính anh đang nắm chặt Trượng gỗ đào dính đầy máu, nở nụ cười nanh ác với tất cả những người thân yêu nhất.
"Tôi không sợ!" Lâm Uyên đột ngột mở mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định. Xung quanh cơ thể anh bao phủ bởi ánh vàng, phù văn của Trượng gỗ đào sáng rực đến cực điểm.
Chu Tiểu Nhu nhìn anh, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Cô cũng nhắm mắt lại, trong lòng đối mặt với những nỗi sợ hãi đó: cảnh tượng cha mẹ bị hành hạ, sự tuyệt vọng khi chính mình bị bóng đen nuốt chửng, và nỗi đau khi vĩnh viễn mất đi Lâm Uyên.
Khi hai người mở mắt ra lần nữa, huyết quang trong lối đi dần tan biến, khôi phục lại ánh sáng xanh u tối. Những vết nứt trên mặt đất bắt đầu lành lại, vân băng trên tường tạo thành một con đường mới, chỉ về phía một cánh cửa đồng xanh ở cuối lối đi.
Lâm Uyên và Chu Tiểu Nhu nhìn nhau, nắm tay nhau đi về phía cánh cửa đồng xanh. Họ biết rằng, chờ đợi sau cánh cửa sẽ là kẻ thù mạnh hơn, cũng có thể là chìa khóa để vén mở tất cả sự thật. Mà ở phía sau họ, những mảnh băng vụn còn sót lại trong lối đi xanh u tối bắt đầu tái ngưng tụ, tạo thành một bóng người mờ ảo, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng rời đi của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!