Hạ Nghiêu Xuyên sớm đã định hôm nay đi mua gạch, bất quá hắn đã liên tục mấy ngày ở trong núi, thân cường thể tráng đến mấy cũng không chịu nổi sự lăn lộn này.
Chu Thục Vân không cho hắn đi, bảo hắn ở nhà nghỉ ngơi một ngày rồi hãy bận việc. Bà là người từng trải, biết rõ nhất lúc còn trẻ không chú ý giữ gìn thân thể, đến khi về già cả người đều là bệnh.
Việc buôn bán nhỏ của Lâm Du cũng dần dần bình ổn trở lại. Người mua ở chợ quê không còn nhiều, từ một ngày mấy trăm văn, lại trở về mấy chục văn. Hai ngày này lại liên tiếp trời mưa, Lâm Du liền không đi chợ quê nữa.
Ông chủ Lưu vẫn sẽ đặt hàng từ y, chẳng qua từ chỗ định kỳ đến lấy hàng, đến bây giờ chỉ tiện đường mới đặt một chuyến.
Người trên trấn nhiều, tuy rằng khoai chiên đã bị rất nhiều tửu lầu nghiên cứu ra cách làm, nhưng khách quen vẫn thích hương vị Lâm Du làm. Ông chủ Lưu mỗi lần chỉ đặt 40 cân, bán xong nhẹ nhàng, cũng sẽ không sợ tồn lại trong tay mà hỏng.
Hôm nay thời tiết sáng sủa, mặt trời đã lên sớm. Lâm Du tháo chăn bông ra phơi trong sân, Hạ Nghiêu Xuyên giúp y dựng gậy trúc, hai người họ hợp lực vắt chăn bông lên.
Hạ Nghiêu Xuyên cần phải đi, hắn nói: "Nhà Trần thúc xa, nếu hôm nay muốn mua gạch thì cần cả ngày, em và nương đừng chờ ta ăn cơm trưa."
Lâm Du: "Huynh chờ chút." Y vội vàng chạy vào phòng ngủ, từ hộp tiền lấy ra 300 văn, dùng dây thừng xâu thành ba xâu, chỉnh tề gọn gàng.
"Nếu nhờ thúc Trần giúp đỡ, cũng nên mời người ta một bữa cơm. Đừng lo lắng chuyện tiêu tiền gì đó, phu lang huynh đây rất có tiền."
Lâm Du hì hì cười, vỗ vỗ cái túi tiền căng phồng của mình. Y chính là tay thiện nghệ kiếm tiền.
Đôi mắt Hạ Nghiêu Xuyên sáng rực. Tiểu phu lang của hắn tựa như một mặt trời lấp lánh, lại còn là một mặt trời biết vây quanh hắn, phốc phốc phốc phun ra những bông hoa thái dương.
Lâm Du nhìn Hạ Nghiêu Xuyên, hoàn toàn không biết mình bị xem là mặt trời biết phun tiền, y còn vui tươi hớn hở nhét tiền cho Hạ Nghiêu Xuyên, trong miệng liên tục dặn dò:
"Có đủ không, không đủ thì ta vẫn còn, không thể để người khác cảm thấy chúng ta sơ sài. Trần thúc dẫn huynh đi bắt gà, lại giới thiệu người quen cho huynh, còn không thu tiền, ông ấy là người tốt."
"Được, ta biết rồi," Hạ Nghiêu Xuyên cười nhìn Lâm Du lải nhải. Lâm Du nói một câu, hắn liền đáp một tiếng, câu nào cũng được được.
Đưa Hạ Nghiêu Xuyên ra ngoài, Lâm Du còn thò đầu ra cổng viện nhìn theo hắn, cực kỳ giống lão mẫu thân không yên tâm con trai ra cửa, trong mắt toàn là lo lắng.
Y lại cảm thấy 300 văn vẫn là cho hơi ít. Y biết nam nhân ra ngoài đều cần giữ thể diện, mời khách ăn cơm cũng là chuyện kiếm mặt mũi. Không có cách nào, ai bảo y quá nghèo chứ, chỉ có thể ủy ủy khuất khuất Đại Xuyên.
Bóng dáng Hạ Nghiêu Xuyên dần dần biến mất, Lâm Du mở rộng cửa viện, lại quay vào trong sân làm việc. Nông gia không có ngày nào nhàn rỗi. Cho gà vịt ăn xong lại muốn quét dọn, quét dọn xong lại muốn làm cỏ, cứ thế chẳng bao giờ rảnh tay.
Bận rộn lên liền quên mất Hạ Nghiêu Xuyên. Hạ Nghiêu Xuyên đến nhà lão Trần thì đã là buổi trưa. Hắn thấy Trần thúc đang ngồi trong sân uống rượu, là loại rượu trắng rẻ nhất của nhà nông, nhưng ông vẫn uống rất vui vẻ, nhấp một ngụm lại chép chép miệng, cầm bầu rượu rất khoái chí.
" Trần thúc, Trần thẩm , ta đến thăm hai người," Hắn không mở lời liền nói chuyện nhờ vả, chỉ nói đến thăm.
Vợ chồng nhà họ Trần ở nhà với cháu gái. Con trai con dâu đều làm việc ở trên trấn, mấy ngày mới về một lần. Cô cháu gái nhỏ được nuôi dạy hiểu chuyện, lập tức đi lấy ghế cho Hạ Nghiêu Xuyên ngồi.
Trần thẩm hiếu khách, cười lấy ấm trà rót nước, lại lấy hạt dưa đậu phộng ra mời ăn. Hạ Nghiêu Xuyên đứng dậy vội vàng nói lời cảm tạ.
Lão Trần nhìn Hạ Nghiêu Xuyên một cái, tiếp tục uống rượu, chép miệng nói: "Mấy tiểu tử trẻ tuổi các ngươi, quả thực không bằng chúng ta năm đó. Nhớ ngày trước, ta cùng mấy lão thợ săn ở trong núi chạy một tháng, trở về cũng không nghỉ ngơi quá một ngày……"
Ông uống rượu xong liền thích nhớ lại chuyện cũ, nào là săn nai, săn lợn rừng, còn thường xuyên giáo huấn Hạ Nghiêu Xuyên vài câu.
Hạ Nghiêu Xuyên khiêm tốn lắng nghe, hắn thành khẩn nói: " Trần thúc lợi hại, bọn cháu làm vãn bối nên học hỏi ở chỗ thúc nhiều hơn."
Trần thẩm lại châm nước trà, trong lòng biết rõ cười, không giữ thể diện cho bạn già nhà mình: "Đừng thấy ông nhà ngươi mạnh miệng, mấy ngày trước về còn nói với ta, thấy tiểu tử ngươi không tồi, chịu khổ chịu khó không oán giận, lại thông minh lại lanh lợi."
Lão Trần sặc một ngụm rượu ở cổ họng, bị vạch trần tâm tư, ông cũng không ảo não, ho khan hai tiếng làm bộ thản nhiên. Rồi thu dọn bầu rượu, nói: "Lão bằng hữu bán gạch của ta ở trên trấn, ngươi đi theo ta."
Hạ Nghiêu Xuyên cười. Người khác đều cảm thấy Trần thúc hung dữ, hắn lại cảm thấy ông rất hòa ái.
Hắn chợt thấy may mắn. Ban đầu hắn tưởng là đi chợ quê mua gạch, ai ngờ lại phải đi vào trong huyện. Nơi này đến huyện thành có chút xa, may mà phu lang đưa tiền cho hắn, nếu không thật sự không biết làm sao.
300 văn đối với Hạ Nghiêu Xuyên là đủ rồi. Trước kia hắn từng đi qua huyện thành, ăn một bữa cơm cũng chỉ hơn 100 văn, đủ cho hắn dùng.
Mà Lâm Du vẫn thường lo lắng, sợ Hạ Nghiêu Xuyên đói bụng. Phu quân cao lớn cường tráng của y, nếu đói đến thành cây gậy trúc thì không còn đẹp trai nữa, Lâm Du thầm nghĩ một cách vô tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!