Chương 45: Quân ca nhi có thai

Nhà họ Vương chỉ cử Vương Dũng đi một mình.

Quân ca nhi hôm qua mời lang trung đến xem, phát hiện đã có thai được một tháng. Mấy ngày trước hắn bị phong hàn, nằm trên giường mãi không khỏi. Vương Dũng lo lắng hắn ăn uống không ngon, vội vàng chạy sang thôn bên mời lang trung tới.

Y thuật của lang trung không tồi, bắt mạch một hồi mới biết được hắn đã có thai. May mắn là phát hiện kịp thời, nếu không người nhà cứ tùy tiện cho uống thuốc, e rằng đứa bé khó giữ được.

Quân ca nhi được cha mẹ hắn nuôi dưỡng tốt, thân thể khỏe mạnh, mạch tượng cũng tốt, uống nhầm một thang thuốc không ảnh hưởng gì lớn. Nhưng điều này đã làm vợ chồng già nhà họ Vương sợ hãi không thôi, vừa mổ gà vừa chưng trứng để bồi bổ cho hắn.

Vương Dũng vừa mừng vừa sợ, thường ngày là một người rất lý trí, giờ cũng luống cuống không biết phải làm gì. Cha mẹ, đại ca, đại tẩu, còn cả nội tổ phụ và nội tổ mẫu của Quân ca nhi đều đến thăm, mang theo không ít trứng gà, còn có một con gà và một con vịt.

Đều là gà già nuôi năm sáu năm, hầm canh gà là bổ thân thể nhất.

Mang thai là chuyện tốt, Quân ca nhi vui vẻ, Lâm Du cũng thay Quân ca nhi mà vui. Y chưa từng thấy tiểu ca nhi sinh con, vừa tò mò lại vừa mong đợi.

Lâm Du sờ sờ bụng Quân ca nhi, ngây thơ hỏi: "Thật sự phải mang thai mười tháng sao?"

"Đúng vậy. Kỳ thật ta cũng không rõ lắm, là nương ta và bà nội, đại tẩu nói. Tiểu ca nhi chúng ta không thể so với cô nương, lúc sinh nở khó khăn hơn. Vương Dũng nói đến lúc đó phải mời một bà đỡ."

Lâm Du gật đầu: "Đúng là nên như thế, Vương Dũng suy tính không sai."

Quân ca nhi là được cả nhà nâng niu mà lớn, dù nhà họ Vương không mời bà đỡ, cha mẹ và đại ca hắn cũng sẽ mời. Chỉ có một đứa đệ đệ này, không dám sơ suất chút nào.

Quân ca nhi nhìn ra bên ngoài, hạ giọng nói: "Đến cả thái độ của nương của Vương Dũng cũng thay đổi rồi, sáng nay còn chưng trứng cho ta ăn."

Lâm Du: "Ngươi mang thai là cháu đích tôn, nương hắn dù có khắc nghiệt đến mấy, cũng phải vì đứa bé mà suy xét."

Quân ca nhi vừa mang thai, Vương Dũng đã luyến tiếc không muốn đi nữa, hắn muốn ở bên phu lang và con. Nhưng hắn không thể không đi, sửa đường cũng là đại sự. Hắn đi làm công ba bốn tháng, còn có thể tích góp được hai lượng bạc, về mua đồ ăn ngon cho phu lang và con.

Lâm Du thăm Quân ca nhi xong, y lại tất bật trở về làm việc. Chu Thục Vân biết Quân ca nhi có thai, cũng vui vẻ muốn làm quần áo cho đứa bé. Bà vừa rửa khoai sọ vừa nói: "Các con chưa trải qua những chuyện này, tất nhiên không rõ, đồ dùng của đứa bé làm càng sớm càng tốt. Đặc biệt là bách gia y* , còn có tã lót bọc hài tử, những thứ này đều rất quan trọng."

*áo làm từ vải vụn xin của nhiều nhà

Vải của Khê ca nhi nhà bà dùng qua vẫn còn, đều rất sạch sẽ. Chu Thục Vân tính giặt sạch, cùng với giày và quần áo bà mới làm mang qua cho Quân ca nhi.

Tiểu Khê đang ở trong sân thả Vượng Tài và Hoa Hoa chơi. Nhóc chạy đến bên cạnh mẹ, ôm Chu Thục Vân hỏi: "Mẹ, con sắp có muội muội sao?"

Chu Thục Vân cười: "Sao lại không phải đệ đệ?"

Tiểu Khê lắc đầu: "Con thích muội muội, có thể cùng muội muội chơi, sau này mua kẹo cho muội muội ăn."

Trẻ con trong thôn tự chia thành hai nhóm, tiểu hán tử chơi với tiểu hán tử, tiểu ca nhi và cô nương chơi với nhau. Hai nhóm này đều khinh thường không muốn chơi cùng đối phương.

Hán tử thích trèo cây đào tổ chim bắn ná, cô nương và tiểu ca nhi thích chơi trò gia đình, ai cũng không ưa đối phương.

Khê ca nhi cũng có mấy người bằng hữu, Nữu Nữu nhà họ Chu, còn có Thúy Thúy nhà họ Ngô. Lý Văn Khang có khi cũng đến tìm Khê ca nhi chơi, hôm nay cho một viên kẹo, ngày mai cho một viên tóp mỡ.

Để dỗ Khê ca nhi, Lý Văn Khang chịu đựng cơn thèm, nhịn phần đồ ăn của mình chia cho Nữu Nữu và Thúy Thúy ăn. Bạn tốt vui vẻ thì Khê ca nhi liền vui vẻ.

Đối lập với điều đó, Hạ Nghiêu Sơn tỏ vẻ không hài lòng, còn cảnh giác nói: "Tiểu tử Lý Văn Khang này, có phải đang đánh chủ ý gì với Khê ca nhi không?"

Hắn là làm ca ca, hiển nhiên lo lắng cho đệ đệ mình. Mỗi lần Lý Văn Khang đến gần, Hạ Nghiêu Sơn liền phải tra hỏi kỹ lưỡng, muốn dẫn Khê ca nhi đi đâu làm gì, đều phải khai rõ ràng mới bằng lòng cho đệ đệ ra ngoài.

Lâm Du vớt khoai chiên mới ra, tay nghề của y càng ngày càng thành thạo, lửa được kiểm soát vừa vặn. Lúc mới chiên khoai, y thường chiên cháy không ít.

Khoai cháy không thể mang đi bán, chỉ có thể giữ lại nhà mình ăn. Hạ Nghiêu Xuyên rất ủng hộ, ngay cả khoai cháy cũng ăn hết, ăn xong một miệng đắng cay.

Y gói một túi cho Khê ca nhi, bảo Khê ca nhi mang ra chia sẻ với các bằng hữu nhỏ. Khê ca nhi vui mừng, "chụt" một cái hôn lên mặt Lâm Du, nhảy nhót chạy ra ngoài.

"Nương, con đi chợ quê đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!