Chương 39: Lợn rừng tấn công thôn

Ăn lươn xong, Hạ Nghiêu Xuyên lại đi bắt cá về, cá suối mùa xuân béo tốt, cá trích to hơn cả bàn tay.

Buổi tối Lâm Du làm chả cá, lại băm xương cá, dùng gạc sạch bọc xương cá, thêm trứng chiên nhỏ lửa ninh chậm, nước canh ninh trắng như tuyết.

Sau khi canh cá dậy mùi thơm ngon miệng, thêm cá phi lê đã thái mỏng, đậu phụ miếng và củ cải trắng thái sợi, vài cọng hành lá thái nhỏ điểm xuyết.

Vượng Tài và Hoa Hoa vây một bên thèm nhỏ dãi kêu to, Lâm Du thương cún con mèo con, dùng xương cá còn lại và canh cá ngâm màn thầu cho chúng nó ăn.

Tối nay không có việc gì, lúc nông nhàn người nông dân sẽ tắt đèn đi ngủ sớm, để tiết kiệm tiền dầu đèn. Lâm Du vừa leo núi vừa chiên khoai tây lát, y có chút mệt mỏi.

Ngã vào chăn nệm mềm mại, Lâm Du xoay người dùng chăn bao lấy mình. Hạ Nghiêu Xuyên mới vừa gội đầu xong, tóc hắn vừa dài vừa rậm, chất tóc hơi cứng, gội xong rất lâu cũng không khô được.

Tóc không khô, Hạ Nghiêu Xuyên không thể ngủ. Hắn cởi áo ngoài, chậm rãi nằm xuống bên cạnh Lâm Du.

Tiểu phu lang hô hấp đều đặn, đã ngủ thiếp đi. Vì ban ngày quá mệt mỏi, ngay cả tất cũng quên cởi. Hạ Nghiêu Xuyên cởi tất cho Lâm Du, nhét đôi chân trắng nõn vào trong chăn.

Hành động của hắn rất nhẹ, nhưng vẫn đánh thức Lâm Du. Nước nhỏ giọt từ đuôi tóc rơi trên mặt Lâm Du.

Lâm Du mơ màng ngơ ngẩn lau đi, thấy Hạ Nghiêu Xuyên áp trên người mình, mùi thơm mới tắm xong thoảng vào mũi.

Lâm Du còn hơi mơ hồ, y giơ tay ôm cổ Hạ Nghiêu Xuyên, giọng nói chuyện đều mềm mại: "Ta đốt than sưởi tóc cho huynh, hôm nay củi lửa dùng nhiều, than tích được không ít."

Củi than không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng nhà nông không ai lãng phí. Tháng tư tháng năm lại không lạnh, tích góp mùa đông dùng mới thoải mái.

Hạ Nghiêu Xuyên lắc đầu: "Không cần, ta ngủ muộn ngày mai cũng có thể dậy."

Hiện tại mới cuối giờ Tuất, ở hiện đại thì tầm 9 giờ tối. Hắn nói chuyện một lúc, tiểu phu lang đã bò dậy, kiên trì phải đốt than cho hắn.

Nhìn bóng lưng phu lang bận rộn lo liệu, Hạ Nghiêu Xuyên có một nửa là đau lòng, một nửa còn lại là cảm giác gắn bó và kiên định chưa từng có.

Từ những thứ nhỏ nhặt này, hắn mới dần ý thức được, cuối cùng hắn đã thành gia, có một tiểu phu lang ngoan ngoãn, về sau sinh thêm một đứa con ngoan, con gái con trai hay tiểu ca nhi cũng được.

Nhớ tới sinh con, Hạ Nghiêu Xuyên đỏ mặt. Lần trước tìm Vương Dũng xin một quyển sách, Hạ Nghiêu Xuyên ôm lòng hiếu kỳ mở ra, tranh vẽ trên sách màu sắc tươi đẹp, hai người nhỏ trong đó hành vi ph*ng đ*ng.

Máu Hạ Nghiêu Xuyên dường như đều đang sôi trào, hắn đột nhiên ném sách ra, mắt thường có thể thấy sắc mặt hắn nhanh chóng ửng hồng , hắn rất nóng, hô hấp nóng trán cũng nóng.

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Nghiêu Xuyên nghĩ đến chính là Lâm Du.

Xung quanh không có ai, hắn lại nhặt sách lại, lén lút mang về. Hạ Nghiêu Xuyên xem, từ lúc bắt đầu cảm thấy xấu hổ, đến cuối cùng là thản nhiên.

Lâm Du mặc áo trong mỏng manh, thân hình y thon gầy tỷ lệ cân đối, mặc gì cũng đẹp, quần áo vừa vặn phác họa ra đường cong cơ thể.

Ngay cả Quân ca nhi cũng nói, hắn rất ngưỡng mộ Lâm Du.

Lâm Du hừ hừ một tiếng, có gì tốt, lý tưởng cả đời y là luyện ra tám múi cơ bụng, cùng bắp tay cường tráng.

Nào ngờ thân phận tiểu ca nhi hạn chế sự phát triển của y, Lâm Du không muốn tin, y nhiều nhất chỉ có sáu múi cơ mỏng, vẫn là gà luộc.

Y khoác hờ một lớp áo ngoài trên người, mái tóc dài đến eo buông xuống trước ngực. Lâm Du dùng kẹp gắp than cẩn thận khêu than lửa, y quay đầu lại: "Được rồi, huynh mau tới sưởi một chút, ta đi lấy hai củ khoai lang đỏ."

Than tốt như vậy, đêm đẹp như vậy, không nướng khoai thì quả thực là phụ lòng.

Có vỉ thép chuyên dùng để nướng khoai, Lâm Du đặt khoai lang đỏ lên.

Lúc y nghiêm túc, mày mắt hơi cụp xuống, so với ngày thường nhiều thêm hai phần dịu dàng. Lâm Du không biết, y đang bị một đôi mắt như hổ rình mồi nhìn chằm chằm, tựa như nai nhỏ sắp bị vồ lấy.

Hạ Nghiêu Xuyên vừa đỏ mặt, vừa hành động làm càn, hắn ôm ngang eo Lâm Du đi về phía giường – giường của hắn.

"Giờ còn sớm, làm chút gì tiêu khiển giết thời gian," Hạ Nghiêu Xuyên tìm cớ giữ thể diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!