Chương 37: Chiên khoai lát

Đón chuyến xe bò sớm nhất, Hạ Nghiêu Xuyên và Lâm Du đưa bốn văn tiền xe, trên đường lắc lư gặm hai cái bánh bao.

Hạ Nghiêu Xuyên mở ống trúc, đưa cho Lâm Du uống nước. Chờ tiểu phu lang uống đủ, hắn mới nhận lấy uống hai ngụm. Hạ Nghiêu Xuyên uống nước rất dứt khoát, ba bốn ngụm là hết.

Động tác lại ngoài ý muốn mạnh mẽ và đẹp mắt, ánh sáng chiếu lên người hắn, toát ra vẻ tùy ý phóng khoáng.

Lâm Du nhìn Hạ Nghiêu Xuyên một cách quang minh chính đại, phu quân của y sao lại đẹp đến thế!

Hạ Nghiêu Xuyên sờ sờ cằm: "Có phải râu mọc ra rồi không? Ta về sẽ lấy dao cạo."

Hai mươi tuổi mọc râu là bình thường, cách hai ngày không cạo nhìn qua liền thành thục hơn nhiều tuổi. Lâm Du mặt đỏ lên, gật gật đầu chợt nhớ ra điều gì.

Ban đêm lúc tắt đèn, Hạ Nghiêu Xuyên luôn thích hôn y, cằm cạo râu vẫn thô ráp, dán trên da thịt một trận ngứa nhẹ. Lâm Du run rẩy, đầu ngón tay vì xấu hổ mà trắng bệch ửng hồng.

Hôm nay không phải ngày phiên chợ, xe bò ít người, hai người họ đến trấn nhỏ, trên đường chỉ có lác đác vài người qua lại, nhưng các cửa hàng cơ bản đều mở cửa.

Lâm Du mục đích rõ ràng, hôm nay chỉ mua gia vị và khoai mài. Hai người họ  không nhiều tiền, mua những thứ khác nữa, túi tiền chỉ có thể leng keng. Gia vị và khoai mài đều rẻ, mua một túi lớn gia vị mới hai mươi văn tiền, mười cân khoai mài cũng chỉ khoảng 30 văn.

Hạ Nghiêu Xuyên chất hàng hóa lên xe bò, nói: "Trong cửa hàng có bột gia vị xay sẵn, nhưng đắt hơn loại chưa xay một văn, ta nghĩ tiết kiệm được thì tiết kiệm, mua loại chưa xay."

Lâm Du cũng nghĩ vậy: "Trong nhà có cối đá và cối chày, chúng ta tự xay là được. Ta vừa xem rồi, bột của cửa hàng xay quá thô, chúng ta không dùng được."

Hai người họ nhất trí, bao lớn bao nhỏ chất đồ lên xe. Người đánh xe nhìn qua, thấy hai người họ đã lên xe, vung roi đánh xe quay về thôn.

Tháng năm trong núi sương mù nhiều, Lâm Du và Hạ Nghiêu Xuyên đến cửa thôn, sương mù đã tan bớt, chỉ lác đác vài sợi trôi nổi trong núi. Xuyên qua thôn, dân cư dần thưa thớt.

Về đến nhà, Lâm Du mở hương liệu ra phơi, trong sân toàn là mùi hoa tiêu, ớt và thì là, Lâm Du dùng tay bới bới, để hương liệu lật mặt phơi.

Phơi không kỹ dễ bị ẩm mốc, bị ẩm thì càng khó xay thành bột. Tôn Nguyệt Hoa và Chu Thục Vân c** q**n áo ngoài, rửa sạch tay đi tới: "Chúng ta đến giúp ngươi."

"Vừa rồi thím nhà ngươi đến, mời chúng ta ăn cơm nước xong cùng nhau vào núi hái quả dại, Quân ca nhi cũng đi, bảo ta hỏi ngươi một chút." Chu Thục Vân nói.

Lâm Du vào núi không nhiều , sau núi là một mảnh rừng rậm liên miên, ngẩng đầu nhìn không thấy cuối, y có chút muốn đi, nhưng càng bận tâm chuyện kiếm tiền.

Lâm Du tiếc nuối nói: "Ta đi không được rồi, nương và đại tẩu giúp ta hái phần của ta về, về nhà là mọi người có thể ăn khoai tây lát chiên sẵn."

Tôn Nguyệt Hoa nhìn số lượng hương liệu, nàng nói: "Ta thấy cũng không nhiều lắm, ta và nương đều đến giúp ngươi xay, rất nhanh là có thể chuẩn bị xong."

Nàng không nói ra nhưng trong lòng muốn đi cùng Lâm Du. Mẹ nàng Chu Thục Vân và các thím nhà người ta có chuyện để nói, Quân ca nhi và mấy tiểu phu lang trẻ tuổi có chuyện để nói, nàng trời sinh hướng nội, người có thể nói cùng nhau chỉ có Lâm Du.

Lâm Du đồng ý, đại tẩu đã mời y, nếu y lại từ chối, đó chính là làm tổn thương lòng người ta, dù sao chính y cũng muốn đi chơi.

Hạ Nghiêu Xuyên sức lực lớn, hắn một mình có thể di chuyển cối đá, sau khi cối đá được lắp xong. Hạ Nghiêu Xuyên dùng tre còn lại làm một cái lồng bẫy cá, nói: "Để trong sông thử một lần, vớt được mấy con thì mang về nấu canh."

Hắn làm việc trước sau luôn vùi đầu khổ làm, mảnh đất phía sau sườn đồi kia đào không kể ngày đêm, đã san bằng ra rồi. Hạ Nghiêu Xuyên làm vài cái bẫy trước để thử, chuẩn bị cho việc lên núi.

Lâm Du tiện thể nói: "Vớt nhiều một chút, về làm chả cá ăn."

Hạ Nghiêu Xuyên tung hứng cái giỏ tre lên rồi bắt lấy, cười với Lâm Du, nói: "Cá nhất định có, tôm ta cũng bắt về cho em."

Biết tiểu phu lang thích ăn mấy thứ này, Hạ Nghiêu Xuyên cố ý trêu phu lang chơi. Thời tiết này không có tôm mập, chỉ có cua to bằng bàn tay. Nếu bắt không được, hắn buổi tối sẽ  bồi tội thật tốt với phu lang.

Hạ Nghiêu Xuyên thỏa mãn ra cửa, Chu Thục Vân ở phía sau dặn dò hắn: "Nhớ đi ra ngoài ruộng giúp cha ngươi và đại ca thông mương, ngoài ruộng nước nhiều quá, cần phải thông nước ra ngoài."

"Biết rồi nương," Hạ Nghiêu Xuyên không quay đầu lại vẫy vẫy tay.

"Thằng nhóc thúi," Chu Thục Vân lẩm bẩm một tiếng, Du ca nhi và Đại Xuyên bà đều nhìn trong mắt, hai đứa ở chung tốt, biết lo liệu cuộc sống, bà cũng yên tâm rồi.

Lâm Du gom hương liệu đã phơi khô, cùng Chu Thục Vân Tôn Nguyệt Hoa dọn đến trước cối đá. Lỗ cối đá quá nhỏ, Lâm Du cắt nhỏ ớt rồi mới nghiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!