Chương 31: Song hỷ lâm môn

Ngày hôm sau, Hạ Nghiêu Xuyên quỳ trong phòng Chu Thục Vân, mặt hướng về phía nương.

Chu Thục Vân vẫn còn kinh ngạc, cây kim trong tay bà bị bóp méo không ra hình dạng, bà chợt đứng dậy, không dám tin nhìn con trai.

Thấy ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên kiên định, Chu Thục Vân rốt cuộc lấy lại tinh thần, ngồi xuống giường, hồi lâu không nói gì.

Lòng Hạ Nghiêu Xuyên tức thì chùng xuống, hắn thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn mẹ. Người lúc trước nói không cần là hắn, người bây giờ nói muốn cũng là hắn, mẹ hắn sợ là tạm thời khó lòng tiếp nhận.

Hạ Nghiêu Xuyên ngẩng đầu, quả nhiên thấy Chu Thục Vân vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mày nhíu chặt nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ chất vấn.

Hạ Nghiêu Xuyên lại lần nữa kiên định nói: "Nương, ta muốn cưới Lâm Du."

Chu Thục Vân buông giỏ kim chỉ, đặt đôi giày mới đang làm dở xuống. Đôi giày này vốn là bà định làm cho Lâm Du. Bà đã nhận Du ca nhi làm con, dĩ nhiên muốn chăm chút cho hài tử xinh đẹp.

Bà chỉ hỏi: "Ngươi là thật lòng? Lúc trước ta muốn gả Du ca nhi cho ngươi, chính ngươi lại một mực không muốn, khiến tiểu ca nhi người ta phải chịu ủy khuất, vậy mà giờ đây người nói muốn cưới cũng là ngươi."

Hạ Nghiêu Xuyên ảo não, khẽ cúi đầu: "Là ta có lỗi với y, lúc đó ta còn không hiểu chuyện. Du ca nhi y... y thật sự rất tốt."

Vừa nói, hắn lại đỏ mặt, chẳng rõ là đang nghĩ đến chuyện gì xảy ra tối hôm qua.

Chu Thục Vân vẫn giữ vẻ nghiêm nghị: "Chuyện này, Du ca nhi có biết không?"

Nói xong, Hạ Nghiêu Xuyên vội vàng gật đầu lia lịa: "Là y tự nguyện, ta mới đến nói với nương."

Hắn không nói cho Chu Thục Vân biết rằng việc thành thân là do Lâm Du chủ động đề nghị, bởi hôn nhân từ trước đến nay đều do cha mẹ định đoạt, nhờ lời người mai mối. Hiếm có tiểu ca nhi nào lại chủ động tìm đến cửa như vậy, hắn sợ nương cho rằng Lâm Du quá mức tùy tiện.

Sự thật chứng minh Hạ Nghiêu Xuyên đã lo lắng quá nhiều.

Chu Thục Vân gần như lập tức bật cười thành tiếng. Bà chợt vỗ mạnh vào người Hạ Nghiêu Xuyên một cái, giận dữ trách mắng: "Cái thằng nhóc thối nhà ngươi, thế mà thật sự dụ dỗ được Du ca nhi! Mất công ta cả ngày vì chuyện hôn sự của hai đứa mà lo lắng, còn phải lén ngươi đi tìm bà mối dò hỏi."

"Nương không phản đối chúng ta sao?" Đến lượt Hạ Nghiêu Xuyên kinh ngạc.

Chu Thục Vân cười: "Ta tại sao phải phản đối, Du ca nhi là một đứa nhỏ mà chỗ nào cũng tốt, đốt đèn lồng cũng không tìm được, ta thích nó lắm, có nó chung sống cùng ngươi ta cũng yên tâm."

"Nói nữa, Du ca nhi gả vào nhà ta còn là ủy khuất y. Y lại biết chữ, lại hay đọc sách, người lại lanh lợi thông minh, theo ta thấy, tú tài còn không xứng với y, tiện nghi cho tiểu tử nhà ngươi rồi!"

Hạ Nghiêu Xuyên vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị từ chối. Nếu mẹ hắn không đồng ý, hắn chỉ cần nói là mình đã trêu chọc Lâm Du trước, như vậy mẹ hắn vẫn sẽ đối xử tốt với Lâm Du như cũ.

Sau đó hắn sẽ tìm cơ hội, từ từ cầu xin mẹ.

Nhưng không ngờ, mẹ hắn lại đồng ý nhanh đến thế.

"Ngươi đi gọi Du ca nhi vào đây," Chu Thục Vân lại nói.

Hạ Nghiêu Xuyên sửng sốt, quỳ trên đất không đứng lên, dường như đang đoán ý đồ của bà.

Chu Thục Vân bất đắc dĩ, vỗ vào nhi tử một cái: "Nương lại không ăn thịt nó, chuyện thành thân này, nói cho cùng vẫn là việc của hai ngươi, có vài lời cần phải dặn dò cho rõ ràng."

Lâm Du vẫn chưa hay biết mình đã được Chu Thục Vân hết lời ca ngợi, y vừa rời giường đã ra cửa cắt cỏ. Y không ngờ Hạ Nghiêu Xuyên lại nhanh chóng tìm mẹ hắn nói chuyện này như thế.

Vừa về nhà, Hạ Nghiêu Xuyên mặt đầy ý cười nhìn y, Lâm Du đầy mơ hồ, ngay sau đó Hạ Nghiêu Xuyên kéo y vừa đi vừa nói: "Nương ta đồng ý rồi!"

Lâm Du giật mình, không kịp phản ứng lại, người đã bị kéo vào phòng Chu Thục Vân.

"Thím," Lâm Du khẽ gọi, tay vặn vặn góc áo đứng yên, dường như vừa làm chuyện sai trái bị phát hiện, mặt có chút chột dạ.

Chu Thục Vân bảo hai người ngồi xuống, ngay sau đó mở tủ quần áo, ngăn dưới cùng của tủ cất một chiếc hộp. Chu Thục Vân dùng chìa khóa mở ra, bên trong hộp là một cây trâm bạc và một chiếc vòng bạc.

Hai món trang sức đều được chế tác rất tinh xảo, trên trâm bạc có khảm một viên phỉ thúy nho nhỏ màu xanh lục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!