Chương 29: Bị Giả Mặt Rỗ chặn đường

Ánh mặt trời ấm áp trong sân, Lâm Du nhóm củi đốt một nồi nước nóng, tranh thủ lúc nhàn rỗi gội đầu tắm rửa. Lều tắm được dựng bằng ván gỗ, có khe hở ở giữa. Không chỉ gió lùa vào, mà còn có thể nhìn xuyên qua khe hở ra bên ngoài— nơi có một cây lê cổ thụ lớn.

Cây lê vốn có sẵn, mọc hoang dã thành đại thụ che trời, giữa những tán lá xanh rậm rạp, từng chùm hoa trắng đung đưa, mùi hương hoa say lòng người.

Lâm Du cởi xiêm y, dội nước ấm lên người. Bên ngoài lều tắm bỗng nhiên có người đi lại, y lập tức xoay người quay lưng lại. Nhưng y chợt cảm thấy tiếng bước chân quen thuộc, Lâm Du theo bản năng nhìn sang, là Hạ Nghiêu Xuyên.

Hạ Nghiêu Xuyên có lẽ không biết y đang tắm, hắn cầm xẻng xới đất dưới gốc cây. Tiếng gió che lấp, bóng dáng rộng lớn của Hạ Nghiêu Xuyên chập chờn.

Cành lê cổ thụ khô cằn nhưng lá rậm rạp, nếu được chăm sóc tốt sẽ cho ra quả ngọt. Hạ Nghiêu Xuyên trong lòng cảm thấy kỳ quái, như thể bị một đôi mắt rình rập, hắn xoay người quay đầu lại, phía sau không có gì cả.

Lâm Du bị nhìn thoáng qua giật mình trong giây lát, mặc dù biết bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh bên trong, nhưng ánh mắt trắng trợn như vậy làm Lâm Du đỏ bừng từ đầu đến chân.

Ngay cả tiếng nước y cũng không dám khuấy động. Lâm Du chờ Hạ Nghiêu Xuyên đi rồi, mới vốc nước dội lên người, nước đã nguội đi một nửa.

Trong sân truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, Chu Thục Vân cùng Tôn Nguyệt Hoa và Tiểu Khê đang làm đậu phụ vàng, nào là ngâm đậu, nấu đậu. Đó không phải là việc bận rộn gì, người nhà quê ngoài làm việc đồng áng thì chính là lo cơm nước ba bữa một ngày, nghĩ ra chút món ngon cũng thấy mãn nguyện.

Lâm Du vừa lau tóc vừa đi ra ngoài, bỗng nhiên đụng phải Hạ Nghiêu Xuyên đi từ đối diện đến.

Hạ Nghiêu Xuyên dừng chân lại, hương thơm ngào ngạt phả vào mặt. Tiểu ca nhi không đứng vững, chân trái dẫm chân phải, ngã nhào vào người hắn. Hạ Nghiêu Xuyên giơ tay ôm lấy, tay đặt lên eo Lâm Du.

Hai người họ còn chưa thành thân, hành động như vậy là quá thân mật. Hạ Nghiêu Xuyên đột nhiên rụt tay lại, lén v**t v* đầu ngón tay còn vương hơi ấm, thần sắc khẽ run nói: "Ta đốt chậu than cho ngươi, dùng khăn nóng lau sẽ khô nhanh hơn."

"Không sao, hôm nay trời nắng to, hong một lát là khô thôi."

Than củi của nhà nông tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng cũng phải để dành dùng cho mùa đông, ngày thường không dám lãng phí.

Hạ Nghiêu Xuyên lại nói: "Ta có một cái khăn sạch, đã giặt rồi, ta lấy cho ngươi dùng."

Hắn không đợi Lâm Du từ chối, xoay người đi lấy ngay. Hạ Nghiêu Xuyên đứng trước tủ, còn lén ngửi ngửi. Khăn sạch sẽ, không có mùi lạ, toàn là mùi thơm của bồ kết.

Lâm Du trong lòng vui vẻ chờ đợi, cùng Hạ Nghiêu Xuyên sánh vai ngồi dưới ánh mặt trời.

Người trong nhà đều ở đây, hai người họ không dám dựa vào quá gần, ở giữa còn cách một khoảng. Ngay cả lời cũng không dám nói, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau một cái, rồi lại lén cười rộ lên.

Đợi Chu Thục Vân cùng mọi người vào bếp, Hạ Nghiêu Xuyên mới vội vàng dịch ghế đến bên cạnh Lâm Du: "Có mệt không, ta lau giúp ngươi."

Lâm Du gật gật đầu, trong mắt ngậm ý cười, theo bản năng tựa đầu qua.

Lực tay Hạ Nghiêu Xuyên rất nhẹ, ấn trên da đầu rất thoải mái. Lâm Du trong lòng phát ra một tiếng thở dài, híp mắt tận hưởng sự phục vụ của Tony Hạ.

Ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên dần trở nên dịu dàng khi nhìn Lâm Du. Lâm Du híp mắt cực kỳ giống một con mèo nhỏ đang phơi nắng, thoải mái dễ chịu, để người ta xoa đầu sờ bụng cũng sẽ không phản kháng.

Chỉ khi gặp kẻ xấu, y mới cong lưng nhe răng phòng bị chống cự.

Vừa lau khô tóc xong, Chu Thục Vân cùng mọi người lại đi ra. Hạ Nghiêu Xuyên và Lâm Du vội vàng tách ra, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, hai người đều đặt tay lên đầu gối, nắm chặt vải quần.

Hai người họ không biết, ba người Chu Thục Vân vào bếp xong liền trốn sau cửa sổ, thò một hàng đầu ra nhìn lén.

Nhìn lén thì thôi đi, còn thẹn thùng xô đẩy nhau cũng không dám xem tiếp nữa.

Những thiếu niên đang yêu đương thật không giống người đã thành thân như các nàng, những hành động này các nàng còn ngại làm.

Lâm Du bỏ quần áo dơ đã thay vào chậu, hỏi Hạ Nghiêu Xuyên: "Xiêm y của ngươi cũng đưa ta luôn nhé? Ta ra bờ sông giặt."

Hạ Nghiêu Xuyên khựng lại một chút, giặt giũ là việc của những người thân mật nhất. Ngay sau đó hắn nhướng mày cười, gom hết quần áo dơ ra: "Chỉ một bộ thôi, vất vả cho ngươi."

Lúc không có Lâm Du, quần áo của Hạ Nghiêu Xuyên đều do Chu Thục Vân giặt, hoặc hắn tự mình ra bờ sông tùy tiện vò một chút. Đôi khi dùng sức quá tay, vò rách một lỗ, về nhà còn bị nương nói cho một trận.

Lâm Du đi về phía bờ sông, trước khi đi đã giao nhiệm vụ cho Hạ Nghiêu Xuyên. Các loại rau xuân trong vườn đã ăn hết, nên đào rễ rau lên, trồng thêm cà tím, dưa chuột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!