Chương 27: Đến nhà cữu cữu

Đường đến nhà mẹ đẻ của Chu Thục Vân phải băng qua ba ngọn núi, đi bộ cũng mất hai canh giờ. Ngoại trừ ngày lễ tết, ngày thường ít khi trở về.

Hơn nữa, ở nông thôn bọn họ không có cái lệ thường xuyên dắt díu cả nhà về nhà mẹ đẻ. Trong thôn luôn có những người rảnh rỗi, thích buông lời bàn tán sau lưng.

Chu Thục Vân không muốn bị người ta nói là về nhà xin xỏ tiền bạc. Mặt trong mặt ngoài, bà phải giữ thể diện, rượu thịt bánh kẹo chất đầy một giỏ, phải trở về một cách vẻ vang, để người khác biết cuộc sống của bà không hề túng thiếu.

Lâm Du nằm trong ổ chăn ấm áp, bị tiếng động ngoài cửa sổ đánh thức. Y mơ màng, hai mắt nhập nhèm ngáp một cái.

"Nên dậy rồi," Hạ Nghiêu Xuyên đứng bên cửa sổ, khẽ gõ khung cửa. Vừa đủ để đánh thức người bên trong , lại không quá làm phiền.

Cửa gỗ bỗng nhiên bị đẩy ra, Lâm Du mắt còn mơ màng ngồi trên giường, đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, tóc tùy ý buông xõa phía sau.

Y dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, khẽ lẩm bẩm: "Trời còn chưa sáng mà."

Hạ Nghiêu Xuyên cười: "Không còn sớm nữa. Đi đường mất hai canh giờ, đến nhà cữu cữu cũng là giữa trưa. Nương nói nên đi sớm một chút để phụ giúp nấu cơm."

Hai canh giờ… Bốn tiếng đồng hồ! Lâm Du "ầm" một tiếng ngã phịch xuống giường, sự kinh ngạc khiến y tỉnh cả ngủ.

Y vội vàng bò dậy, gấp chăn chải đầu nhanh thoăn thoắt. Kỳ thực chỉ là dùng dây vải tùy tiện bó tóc lại, lỏng lẻo treo sau đầu.

Cũng may y lớn lên xinh đẹp, tùy ý chải chuốt cũng không thấy lôi thôi, trái lại khiến người khác nhìn thuận mắt.

Chu Thục Vân vỗ đùi cười nói: "Ôi chao, như vậy không được, mau vào chải lại cho chỉnh tề."

Thăm người thân đối với người nhà quê là chuyện lớn, ra khỏi nhà phải ăn mặc trang điểm cho đàng hoàng, cũng coi như là sự tôn trọng đối với nhà thân thích.

Nhưng Lâm Du không học được cách chải tóc dài, cứ chải là lại bị rối, khiến y đau đến ch** n**c mắt. Y cầm chiếc lược một cách khó xử.

Ngón tay Hạ Nghiêu Xuyên khẽ nhúc nhích, thăm dò hỏi: "Cần ta giúp ngươi không?"

Hắn đã sớm nhận ra Lâm Du không biết chải đầu. Hạ Nghiêu Xuyên tự động suy diễn tuổi thơ thê thảm của Lâm Du: không cha không mẹ từ nhỏ, lại bị thân thích ngược đãi, đến cả việc chải đầu cũng không biết, cực khổ kéo mình lớn lên.

Lâm Du đâu biết y đã trở thành "tiểu đáng thương chịu hết lạnh nhạt" trong mắt Hạ Nghiêu Xuyên. Y vội nhét chiếc lược vào tay Hạ Nghiêu Xuyên, gật đầu nói: "Vậy ngươi nhẹ tay chút... Ta sợ đau."

Khóe miệng y hơi cong lên cười, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng Hạ Nghiêu Xuyên.

Hạ Nghiêu Xuyên cẩn thận nắm tóc Lâm Du, nhẹ nhàng chải từ trên xuống dưới. Mái tóc dài mềm mại vô cùng giống như thác nước, tuôn chảy qua kẽ ngón tay hắn.

Điều này bỗng khiến hắn nhớ tới chuyện người ta thường nói về khuê phòng chi lạc: đó là việc trượng phu chải đầu, vẽ mày cho thê tử. Bàn tay đang nắm lược của Hạ Nghiêu Xuyên bỗng siết chặt, nhịp tim hắn đập liên hồi, giấu sau lưng Lâm Du.

"Lâm Du, ta..."

Tim Hạ Nghiêu Xuyên đập như trống, hắn có chút ngây dại, những rung động trong lòng sắp trào ra.

Lâm Du xoay người lại, sợi tóc tuột khỏi đầu ngón tay hắn. Lâm Du nghi hoặc nhìn hắn, Hạ Nghiêu Xuyên đang nói chợt khựng lại, không biết phải mở lời thế nào.

Nếu Lâm Du từ chối, hoặc căn bản không có ý nghĩ nào khác thì sao? Hắn vẫn luôn nghĩ mình không phải là người lo trước lo sau, nhưng đối với Lâm Du, bỗng nhiên hắn lại sợ hãi mọi thứ.

Lâm Du mày mắt cong lên, cười ha hả. Trong mắt y đầy vẻ hài hước, nói: "Ngươi có phải là cũng không biết chải không? Ta biết mà, đàn ông thì ai cũng phải giữ thể diện, không biết chải đầu ta cũng không trách ngươi đâu."

Hạ Nghiêu Xuyên cũng nở một nụ cười nhàn nhạt, ấn Lâm Du ngồi xuống ghế: "Ngồi yên, đừng nhúc nhích."

Hắn không biết lấy đâu ra một cây trâm gỗ, nhẹ nhàng cài lên búi tóc của Lâm Du. Hôm nay chải chuốt chỉnh tề, cây trâm tôn lên vẻ tinh anh thủy linh của Lâm Du, ngay cả Chu Thục Vân thấy cũng khen một tiếng "tốt".

Cả nhà vây quanh Lâm Du trò chuyện, Hạ Nghiêu Sơn lén lút chen đến bên cạnh Hạ Nghiêu Xuyên, vẻ mặt trêu ghẹo thì thầm: "Ta thấy rồi, ngươi một mình trốn trong phòng củi lén lút đẽo cây trâm, hóa ra là làm cho Du ca nhi."

Hạ Nghiêu Xuyên không nói gì, ánh mắt vẫn dừng trên người tiểu ca nhi trong đám đông. Hắn dùng khuỷu tay thúc vào đại ca một cái: "Ngươi nhìn lầm rồi," sau đó dừng một chút: "Không được nói ra."

Hạ Nghiêu Sơn làm ra vẻ "ta hiểu" và cảm thán: "Đệ đệ lớn rồi không cần đại ca nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!