Thuốc mỡ nắm trong tay, Hạ Nghiêu Xuyên một đường đi về nhà, thấy Lâm Du ngồi trước cửa sổ, đang dùng khăn lau tóc ướt.
Thân thể tiểu ca nhi gầy gò, mái tóc đen dài rũ xuống bên hông, ánh mắt y chuyên chú nghiêm túc, nhất cử nhất động đều vô cùng bình thản yên lặng. Ngay cả động tác lau tóc tầm thường như vậy cũng có thể được Lâm Du làm một cách thong thả ung dung, hết sức đẹp đẽ.
Mấy con chim sẻ bay tới trước cửa sổ, Hạ Nghiêu Xuyên nhìn từ xa, Lâm Du đang đầy mặt ý cười thò ra cửa sổ, giơ tay trêu chọc mấy con chim sẻ. Chim sẻ kinh sợ bay đi, Lâm Du liền đắc ý cười cười, tiếp tục ngồi trở lại lau tóc.
Ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên lóe lên, nắm thuốc mỡ đi đến ngoài cửa sổ, nửa khung cửa sổ mở hé lộ ra thân thể mơ hồ của hắn, Hạ Nghiêu Xuyên đặt thuốc mỡ trước mặt Lâm Du, môi khẽ nhúc nhích: "Mua cho ngươi, bôi ghẻ lở tiêu sưng."
Lâm Du sửng sốt, nam nhân cao lớn che khuất nửa bên ánh mặt trời, bóng tối dừng lại trên người Lâm Du, trong mắt Lâm Du phản chiếu bóng dáng Hạ Nghiêu Xuyên.
Y bỗng nhiên cười, đột nhiên đứng lên, đuôi mắt dài cong cong phiếm vẻ nghịch ngợm linh động, Lâm Du cười trêu chọc: "Mua cho ta? Ngươi không phải nói, tiền toàn bộ giao cho ta rồi sao?"
"Thành thật khai báo, tiền từ đâu ra?"
Nụ cười Lâm Du không giảm, vừa lau tóc, vừa trêu chọc Hạ Nghiêu Xuyên. Mặt mày tinh xảo sinh động, hương thơm trên người Lâm Du bay qua, như có như không thổi vào hơi thở Hạ Nghiêu Xuyên.
Y vốn định trêu Hạ Nghiêu Xuyên chơi, ai ngờ nam nhân cao lớn bỗng nhiên đứng đắn lên, nghiêm túc nhìn y: "Hai ngày trước bắn được một con gà rừng, xuống núi liền bán. Tiền đều cho ngươi, sau này kiếm được cũng cho ngươi."
Hạ Nghiêu Xuyên biết dùng ná, ngẫu nhiên ở trong núi gặp được gà rừng thỏ hoang, liền săn về bán lấy tiền phụ giúp trong nhà.
Nói xong, hắn vội vàng lấy ra túi tiền: "Bán gà rừng năm mươi văn, thuốc mỡ hết mười văn, còn thừa bốn mươi văn, toàn bộ giao cho ngươi."
Tiền đồng trong tay nóng bỏng như lửa đốt, Hạ Nghiêu Xuyên không chừa lại một xu, toàn bộ nhét vào tay Lâm Du, ngay sau đó cúi đầu bình tĩnh nhìn y.
Nụ cười Lâm Du dừng lại, chỉ trong nháy mắt, y dường như từ trong ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên phát giác ra một cảm xúc không giống nhau, vừa yên tâm phó thác, lại vừa tin tưởng vô điều kiện.
Dưới đáy mắt Lâm Du bắt đầu lộ ra một chút nghi hoặc, y đang nghiền ngẫm biểu đạt trong ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên. Lòng Lâm Du dần dần rối rắm, không muốn tự hỏi vấn đề một cuộn chỉ rối này.
Y cười nhận lấy tiền đồng, "Ta giúp ngươi bảo quản, vừa lúc lấy một sợi dây gai, đem số tiền đồng tích góp xâu lên."
Hai người thắp đèn dầu ngồi trước bàn, cúi đầu nghiêm túc đếm tiền. Tiền đồng trong tay "leng keng" rung động, Lâm Du đếm rất nghiêm túc. Trước đây Hạ Nghiêu Xuyên làm công kiếm được một trăm văn, cộng thêm hôm nay bốn mươi văn, là một trăm bốn mươi văn.
Đếm xong giao cho Hạ Nghiêu Xuyên kiểm kê một lần, dùng dây thừng xâu lên, một dây xâu năm mươi văn, tiện mang theo lại không dễ rơi.
"Tiền đặt ở hộp, nếu ngươi muốn dùng, cứ tự lấy là được." Hộp tiền của Lâm Du không khóa, đặt ở phía dưới tủ quần áo.
Hạ Nghiêu Xuyên gật đầu, lại nghiêm túc nhìn Lâm Du: "Ta không cần, đều cho ngươi."
Như là đang tuyên cáo điều gì, lòng Lâm Du bỗng nhiên loạn một chút. Y ngơ ngẩn nhìn Hạ Nghiêu Xuyên, theo bản năng né tránh, càng thêm khó hiểu. Lâm Du nắm chặt tay, Hạ Nghiêu Xuyên cũng không đi, hai người họ ngồi mặt đối mặt , đều cảm thấy khác thường.
Cho đến khi Chu Thục Vân ở bên ngoài gọi Hạ Nghiêu Xuyên, Hạ Nghiêu Xuyên mới lấy lại tinh thần, nhìn y một cái rồi rời đi, sau đó lại quay trở lại nói: "Nhớ bôi thuốc."
Lâm Du nắm lấy cái chai, bên trên tựa hồ còn vương hơi ấm.
Ban đêm trời đổ một trận mưa, tí tách tí tách thấm đẫm thôn Bạch Vân.
Sáng sớm mây mù vùng núi mông lung, mưa vừa mới tạnh. Nhà bếp nhà họ Hạ đã bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, Lâm Du cùng Tiểu Khê ngồi xổm dưới hành lang đánh răng. Mấy nam nhân đã vác cuốc xuống ruộng, tranh thủ lúc trời chưa nắng gắt để làm việc.
Tôn Nguyệt Hoa cho gạo vào nồi, lại vội vàng thái dưa muối. Chu Thục Vân cũng từ phía sau Lâm Du vội vàng đi qua, trong tay khuấy một chậu thức ăn cho gà, sáng sớm ra ngoài cắt cỏ tươi, trộn với bột bắp.
"Thím, ta đi cho gà ăn." Lâm Du nhớ đến con gà mình nuôi, nhận lấy chậu thức ăn cho gà đi về phía kho củi.
Chu Thục Vân hôm qua có vào xem một cái, gà Lâm Du nuôi là chắc nịch nhất, so với những con gà khác mập hơn một vòng. Nuôi thêm mấy tháng nữa, nhất định sẽ đẻ được nhiều trứng.
Mỗi ngày rảnh rỗi, Lâm Du liền cùng Tiểu Khê cầm cuốc ra cửa đào giun, không nuôi béo sao được?
"Chíppp —— chíp chíp ——" Lâm Du kêu to hai tiếng, mấy con gà con chạy tới mổ, "Tiểu Hoa" đã quen thuộc với y, đứng bên chân Lâm Du cũng không sợ hãi, cúi đầu ăn một trận no nê, bị Lâm Du sờ sờ đầu cũng không né tránh.
Lúc ăn cơm, Chu Thục Vân nói chuyện: "Chờ mặt trời phơi một lát trong núi khô ráo, ta mang sọt lên núi hái bồ kết, bên ngoài đều bị hái hết nên phải sâu vào trong núi. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!