Chương 2: Nam nhân trời cho

Chuyển qua cầu đá trên đường cổ, ruộng đồng trước núi biếc sóng cuồn cuộn. Hoàng hôn buông xuống, chiếu lên triền núi xanh tươi cùng bờ ruộng, phủ một tầng ánh kim rực rỡ. Trên đường chân trời, mấy cánh hạc trắng thản nhiên lướt qua, mặt nước vịt trời làm dấy lên những gợn sóng.

Từng hàng nhà tranh nối tiếp hiện ra trước mắt. Lâm Du mở mắt, cố gắng trở tay cởi trói hoặc cuộn người để sờ nút thắt dây thừng dưới chân, nhưng cuối cùng đều vô ích.

Y bị trói thành một con lợn bị bó chặt, cực kỳ giống cái kiểu bị lôi đi giết thịt vào dịp Tết. Thật khiến người ta giận sôi máu!

Lâm Du rưng rưng lên án, y muốn báo công an!!!

Lâm Du thở hổn hển gác đầu lên thành xe đẩy, chỉ còn sót chút tinh lực để đánh giá khung cảnh dọc đường đi, tiện cho việc trốn thoát sau này.

Thiếu đi ô nhiễm của thành thị hiện đại, bầu trời dưới ánh chiều tà cũng trở nên trong suốt thuần khiết, vòm trời trong vắt lơ lửng vài đóa ráng đỏ. Con đường mòn ruộng đồng đan xen. Chiếc xe đẩy lắc lư trên đường đất, kẽo kẹt kẽo kẹt hướng về phía căn nhà ở bìa rừng lưng chừng núi, rồi dừng lại ở ngoài cổng sân.

"Lão nhân, người kéo tới rồi?"

Một lão phụ nhân thân hình gầy gò đi ra từ trong cổng, lưng hơi còng. Mí mắt bà ta cụp xuống, miễn cưỡng từ khóe mắt nhìn ra một đôi mắt, từ đầu đến cuối không hề nhìn kỹ Lâm Du một cái, liền vội vàng tiến lên đỡ người: "Mau mau, thừa lúc lão nhị gia còn chưa về, nhanh chóng khiêng người vào phòng… Giá cả thỏa thuận bao nhiêu?"

Hai người họ vừa khiêng người vừa nói: "Đây cũng là của nợ khó gả, thật sự gả không được, mới bán được 300 văn."

Nói xong giá, lão phụ nhân hừ lạnh một tiếng trong cổ họng, bĩu môi không vui, cảm thấy 300 văn mua một người vẫn là quá cao.

Nếu không phải nhị phòng làm ầm lên đòi cưới vợ cho lão nhị nhà mình, đừng nói 300 văn, 30 văn bà ta cũng không thèm đưa.

Hai người họ làm việc lén lút như ăn trộm, không thèm nhìn Lâm Du đang ra sức giãy giụa. Lâm Du bị dây thừng treo ngược trên gậy, được đưa vào một gian phòng tường đất lọt gió.

Trước khi vào cửa, y bị một đứa trẻ trong sân ném bùn lên người. Bùn dính vào tóc. Lâm Du a a kháng nghị, tiểu tử tốt! Chờ ta cởi trói ra, chúng ta nói chuyện bằng hai mươi đồng tiền!

Y bị ném lên ván giường, xương vai gầy đập vào đầu giường. Lâm Du đau đến vã mồ hôi lạnh, bị bịt miệng không phát ra được tiếng. Y cố gắng xoay người, mượn lực tựa vào đầu giường ngồi dậy. Sau khi cơn đau dịu đi, y bắt đầu đánh giá căn phòng.

Căn phòng này không tốt hơn phòng rách nát y ở nhà họ Lâm là bao. Điểm khác biệt duy nhất là phòng không quá lọt gió, tường đất bốn phía còn coi như bằng phẳng. Trên giường gỗ có hai tấm chăn mỏng làm ga trải giường, ở giữa là một cái bàn chân què. Ngoài ra không còn gì khác, có thể thấy là dành cho người ở.

Khó coi, Lâm Du đơn giản đánh giá. Y bị dây thừng bó chặt như bánh chưng, sắp thở không nổi. Cứ thế này không phải là cách, e rằng còn chưa kịp trốn thoát, y đã phải bỏ mạng ở đây. Quỷ mới biết hai vợ chồng độc ác kia đã bán y cho nhà nào?

Nghiêng tai lắng nghe một lúc lâu, hai lão già ném y vào khóa cửa lại rồi không thèm quản nữa. Qua một giờ cũng không có ai đến, tạm thời coi như an toàn.

Lâm Du đứng lên, nhảy tưng tưng đến giữa phòng. Y nhìn thấy trong chiếc giỏ tre trên bàn có một cây kéo.

Mắt Lâm Du sáng lên. Quả nhiên ông trời vẫn chiếu cố y. Y nhảy lò cò vài bước áp sát cái bàn, khom lưng dùng đầu húc vào giỏ tre, hất chiếc giỏ rơi xuống đất, cái kéo cũng theo đó rơi ra. Y dựa vào bàn ngã xuống đất, đôi tay bị bó sau lưng thành công chạm được vào chiếc kéo.

Lâm Du cố sức cắt dây thừng, không cẩn thận cứa rách da cổ tay. Nước mắt y tuôn rơi, a a vài tiếng rồi tiếp tục cắt, không dám dừng lại. Chờ cắt đứt dây thừng trên người, Lâm Du cuối cùng cũng có thể kéo miếng vải bịt miệng ra, hít thở một hơi thật sâu. Dây thừng siết quá chặt, làm ngũ tạng lục phủ như bị dồn lại một khối.

Đá dây thừng sang một bên, Lâm Du bắt đầu lên kế hoạch trốn thoát. Trước tiên phải quan sát tình hình. Y lén lút rón rén bò đến cửa, muốn mượn khe cửa nhìn ngó bên ngoài.

Loảng xoảng một tiếng, cánh cửa đột nhiên bị mở ra, Lâm Du và người đàn ông ngoài cửa bốn mắt chạm nhau. Ánh sáng tàn dư của chân trời chiếu vào phòng, dừng lại trên người Lâm Du, đặt Lâm Du và người đàn ông trong ánh sáng phản chiếu, khắc họa hai bóng dáng xa lạ.

Lâm Du giữ nguyên tư thế nửa ngồi xổm lén lút ngẩng đầu nhìn hắn. Giây phút ngước mắt lên, Lâm Du sững sờ. Người đàn ông trước mặt thân cao thể trường, đứng ở cửa như che khuất bầu trời, ít nhất phải 1 mét 8.

Đường nét lông mày như mực sắc nét cứng cỏi, dưới vòm mi sắc bén là ánh mắt sâu thẳm, lông mi rậm rạp. Chiếc mũi thẳng đứng, khóe môi hơi mím lại, ngũ quan rõ ràng. Có lẽ vì quanh năm lao động dưới đất, màu da thiên về màu đồng khỏe mạnh.

Một khuôn mặt sắc bén áp bức như vậy, lại có một đôi mắt không mất đi vẻ ôn hòa. Lúc này, ánh mắt hắn nhìn Lâm Du, một nửa là nghi hoặc, một nửa là cảnh giác.

"Ngươi là ai?"

Lý trí Lâm Du thu về. Y ngồi xổm ở cửa ngẩng đầu, kẻ ngoại lai không thuộc về nơi này có vẻ hơi bối rối: "Ta…"

"Đại Xuyên? Đứng ngây ra đó làm gì? Ta không bảo ngươi vào lấy kéo ra cắt vải sao, tối muộn rồi dưới ánh mặt trời cũng khó thấy rõ," tiếng phụ nhân truyền đến từ sau lưng nam nhân.

Hạ Nghiêu Xuyên mím môi, nhíu mày, rõ ràng mang sự khó chịu và khó hiểu với người lạ. Hắn nghiêng người, để lộ cảnh tượng trước mắt. Cả nhà nhị phòng vừa về đến nhà đều sững sờ. Chu Thục Vân và Hạ Trường Đức nhìn thấy tiểu ca nhi xa lạ đột nhiên xuất hiện trong phòng con trai mình, lập tức dừng mọi việc đang làm.

Lâm Du cười toe toét như một con chó nhỏ, tay đờ đẫn giơ lên. Y nên chào hỏi, hay nên thừa dịp cả nhà đang sững sờ mà nhanh chân chạy trốn đây? Thật ra, phân tích tình hình trước mắt, khả năng y trốn thoát là không cao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!