Chương 18: Hoàn lan (2)

Kim Ngô vệ tới đón huynh đệ Chung gia, chuyện này rất nhanh truyền khắp toàn bộ Tây Vực. Thầy trò Chu Tinh Ly một đường đoán mệnh lừa tiền, loại tin tức này tự nhiên biết đến.

Thẩm Thanh Khuyết còn nhỏ vậy mà chưa hề đem chuyện như vậy báo cho phụ thân, khiến Lâm Tín có chút giật mình, thậm chí từng có suy nghĩ trở lại bên người Thẩm Lâu. Nhưng hắn không thể thả sư phụ không quản được, ở bên Thẩm Lâu lớn lên biến số quá lớn.

Nghe Lâm Tín nói như vậy, Thẩm Lâu cụp mắt không nói nữa, nhanh chóng mặc trung y cùng áo ngoài, rõ ràng không dự định đổi áo lót.

Không được nhìn, Lâm Tín nhịn xuống kích động muốn đùa giỡn Thẩm Lâu, ôn văn nho nhã quay người, cầm lấy tiểu kiếm nhỏ trên bàn. Hai người nhiều năm không gặp, nói cho cùng bất quá cũng chỉ có mấy ngày tình cảm, không có gì có thể tán gẫu, liền từ "tín vật đính ước" bắt đầu đi.

"Ta rất lo lắng cho ngươi." Còn không đợi Lâm Tín nghĩ ra một lời hoa mỹ, chợt nghe Thẩm Lâu nói một câu như vậy, bất khả tư nghị [1] quay đầu lại nhìn về phía Thẩm Lâu.

[1] điều không nghĩ đến sẽ được nghe

"Ngươi nói cái gì?"

"Ta luôn luôn tìm ngươi." Thẩm Lâu đi tới bên người Lâm Tín, cúi đầu nhìn hắn. Mất rồi lại có, có rồi lại mất lần nữa, lên voi xuống chó như vậy, thực không phải trải nghiệm tốt đẹp gì.

Lâm Tín trợn to hai mắt, lời này thật không giống lời mà Thẩm Thanh Khuyết sẽ nói.

"Tín Tín, sư phụ bảo ta mang ít đồ tới cho ngươi." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của Tiễn Trọng, phá vỡ bầu không khí quỷ dị trong phòng.

Lâm Tín áy náy nhìn Thẩm Lâu nở nụ cười, xoay người đi mở cửa, đánh Tiễn Trọng một cái thật mạnh, "Ngươi gọi ai đó?"

Tiễn Trọng cười hì hì, đem một bộ trà mới đưa cho Lâm Tín. Tuy rằng Lâm Tín nhập môn sớm, nhưng nhỏ hơn hắn vài tuổi, hắn trước sau không quen cách đối xử với Lâm Tín như sư huynh được, vẫn theo tư tâm mà gọi Tín Tín.

Lâm Tín không tiếp dụng cụ uống trà, trực tiếp bắt đầu đánh hắn.

"Ai ai, đừng nghịch, vỡ bây giờ!" Tiễn Trọng nỗ lực tránh né, nhưng Lâm Tín ra chiêu từ trước đến giờ vừa nhanh vừa độc, chuyên hướng vào chỗ yếu mà đánh, khó lòng phòng bị.

"Ào ào ào!" Dụng cụ uống trà bằng đá đen bên trong khay rốt cục tại chiêu thứ ba thoát khỏi đĩa, một bàn tay có khớp xương rõ ràng đưa tới, giữ lấy khay trên không trung vẽ một đường, "cạch cạch cạch" vững vàng tiếp nhận cốc nhỏ.

"Sư huynh ngươi?" Thẩm Lâu tiện tay đem dụng cụ uống trà bỏ lên trên bàn, ánh mắt lạnh lùng đánh giá vị đồng môn này của Lâm Tín, Anh Vương điện hạ tương lai — Phong Trọng.

"Là sư đệ, " Tiễn Trọng xoa xoa nơi bị đánh, giơ tay làm lễ, "Tại hạ Tiễn Trọng." Hiển nhiên, vừa ở phòng chính, vị Thế tử gia này căn bản không chú ý hắn, cũng không nhớ hắn gọi Lâm Tín một tiếng sư huynh.

Đời trước là sư huynh, đời này lại biến thành sư đệ. Thẩm Lâu khẽ gật đầu, đáp lễ lại, "Đã là sư đệ, nên kính trọng huynh trưởng, sao có thể gọi thẳng tên huý?"

"Híc, Thế tử dạy phải." Tiễn Trọng ngượng ngùng nở nụ cười, truyền đạt hai câu sư phụ bàn giao, rồi biến nhanh như một làn khói. Vị Hoán Tinh Hải Thế tử điện hạ này, tựa hồ rất có địch ý với hắn.

Chu Tinh Ly sai nhị đồ đệ đưa đồ tới cho Thẩm Lâu tiện thể nhắn, chuẩn bị xong thì tới cùng hắn uống chén trà, cố ý nhấn mạnh không cho Lâm Tín đi cùng.

Lâm Tín bĩu môi, uống trà gì chứ, nghe là biết tìm Thẩm Lâu uống rượu. Vì hắn còn chưa vấn tóc, sư phụ không cho hắn uống rượu, mà Tiễn Trọng tửu lượng rất kém uống không được bao nhiêu, không ai bồi uống rượu Chu Tinh Ly vẫn luôn cảm thấy cô quạnh.

Người Bắc Vực quanh năm uống rượu mạnh, tửu lượng rất tốt, hiếm khi gặp người nhà họ Thẩm, không thể không lôi kéo Thẩm Lâu uống vài chén.

Năm ngoái ủ rượu Bạch Lê Hoa, lúc này lấy ra vừa vặn đến độ. Chu Tinh Ly lấy ra một bình ngọc bích rót tràn hai chén.

Thẩm Lâu bưng chén nhỏ, kính Chu Tinh Ly, uống một hơi cạn sạch, "Chu Nhị thúc gọi chất đến, là có lời muốn nói?"

"Tìm ngươi uống một chén, " Chu Tinh Ly cà lơ phất phơ dựa vào giường trúc nhỏ, lười nhác mà nói, "Phụ thân ngươi chưa cho ngươi lấy chữ sao?"

"Chưa lấy chữ." Thẩm Lâu đáp lời, giơ tay rót rượu cấp Chu Tinh Ly. Nam tử mười lăm vấn tóc, hai mươi đến quan, nên thời điểm hai mươi tuổi lấy chữ. Nhưng nếu người này tài giỏi, hoặc hắn cần lập môn hộ sớm, thì sẽ như huynh đệ Chung gia, mười lăm liền lấy chữ.

Chu Tinh Ly hơi bất ngờ, nhi tử mười hai tuổi có thể ra chiến trường, đủ để lập môn hộ, Thẩm Kỳ Duệ vậy mà không cho hắn lấy chữ, còn coi hắn là hài tử mà nuôi. Chắc là cảm thấy thân thể hắn không tốt, sợ lấy chữ sớm vót mỏng phúc khí, chợt cảm thấy buồn cười, "Thẩm Kỳ Duệ kia là loại người thô thiển, dĩ nhiên còn lưu ý cái này."

Thẩm Lâu không nói lời nào, đời trước y đích xác mười lăm tuổi lấy chữ, lần này vấn tóc lại bị phụ thân từ chối, dẫn đến tên Chung Hữu Ngọc kia cười nhạo hắn nhiều lần.

Hai người uống sạch một bình rượu Bạch Lê Hoa nhỏ, Thẩm Lâu vẫn không đỏ mặt không thở gấp, Chu Tinh Ly tấm tắc lấy làm lạ, "Khá lắm, tửu lượng này, gần bằng phụ thân ngươi rồi, đến đến, thêm vò nữa."

Hiếm gặp người có thể uống cùng, Chu Tinh Ly hứng thú tăng cao, gọi thị vệ đào tiếp một vò, đổi bát uống rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!