Chương 7: Cậu yêu thầm tôi

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Thật ra Bạch Tháp Sơn cũng không phải là nơi dã ngoại vui vẻ như tưởng tượng, thậm chí trừ việc leo núi và ngắm phong cảnh ra thì chỉ còn dòng người đông tấp nập, nhưng mấu chốt của việc dã ngoại vẫn là một đoàn người nhỏ đi cùng nhau, vì vậy cho dù đang rất mệt thì bản thân họ cũng thấy vui vẻ.

Nhưng việc làm Hà Tất không thể tưởng được chính là, từ ngày cùng đi dã ngoại với nhau trở về, Mục Khải An liền thay đổi, thậm chí còn khiến Hà Tất cảm thấy thật khó thích ứng.

Mà Hà Tất căn bản không biết vì lý do gì lại kiến Mục Khải An thay đổi. Là bởi vì ngày ấy anh đã đèo cậu ta những 20km, hay là bởi vì lời nói của anh khi đó? Nhưng bất luận là nguyên nhân nào, anh cũng không thể hiểu được sự thay đổi 180 độ này của cậu, quả thật cậu trước đây và bây giờ đều khiến Hà Tất cảm thấy sờ mãi mà không thấy tóc.

Cái ngày chờ bọn Chuột ở dưới khu nhà nghiên cứu khoa học, Hà Tất thấy Mục Khải An an tĩnh đứng ở một bên, thế nhưng lại ngoài ý muốn cảm giác như cậu ta ngoan hơn bao giờ hết. So với hình tượng con nhím lúc nào cũng mọc thẳng lông của Mục Khải An, khi đó Mục Khải An lúc này càng giống con mèo ngốc mà Hà Tất nuôi trong nhà, mỗi lần Hà Tất ngồi làm bài tập là nó lại ngồi ở một bên nghiêng đầu nhìn anh, không kêu không nghịch ngợm và ngoan ngoãn đến mức Hà Tất lần làm xong một đề bài tập thì lại đưa tay xoa lông nó mấy cái.

Hà Tất tự đánh giá trong lòng rằng có lẽ cậu đã dựa lên người anh đi những 20km, nhưng như vậy cũng vừa vặn để anh làm rõ một vài vấn đề giữa hai người, miễn cho mối quan hệ của cả hai lại một lần nữa đi xuống.

Vì thế cũng tự nhiên xuất hiện một đoạn đối thoại như sau.

"Mục Khải An." Hà Tất đột nhiên mở miệng đánh vỡ sự yên tĩnh bao trùm.

"Ừm?" Vừa mới sử dụng một "liều thuốc dân gian chữa chứng xấu hổ" thì Mục Khải An lập tức căng thẳng trở lại.

"Có phải cậu có vấn đề gì khó nói với tôi hay không?" Hà Tất đi thẳng vào vấn đề.

"Cái gì?" Mục Khải An có chút khó hiểu, cậu còn tưởng rằng Hà Tất sẽ nhân cơ hội lúc này thổ lộ với cậu, cả bộ não và dây thần kinh của cậu đều tuột xuống cổ họng.

Không chỉ rất giỏi trang B, mà ngay cả giả ngu cũng là một tay lão luyện, Hà Tất rất khoát vào vấn đề chính mà không vòng vo một câu, "Có phải cậu có hiểu lầm gì đó với tôi không? Nếu như trước đây tôi có từng đắc tội gì với cậu, thì cho tôi gửi lời xin lỗi, hoặc bây giờ cậu trực tiếp nói rõ ràng mọi vấn đề cũng được," Như vậy dễ dàng giải quyết mấy vấn đề trứng đau.

Thấy bộ dạng ngốc nghếch của Mục Khải An, Hà Tất tiếp tục nói, "Nếu như xin lỗi cũng vô dụng, vậy thì hai chúng ta cứ đánh một trận đi, ngày sau còn phải sống cùng nhau ở ký túc xá bốn năm trời, mối quan hệ của chúng ta cũng không thể cứ không tự nhiên như vậy, cậu thấy có đúng hay không?"

Ý tứ là gì cơ? Đánh nhau ư?

"Nói đi, cậu có điều gì bất mãn với tôi." Hà Tất tỏ ra vô cùng nghiêm túc nhìn cậu, quyết định dùng một lời này để giải quyết mọi vấn đề.

"Tôi, tôi làm gì có." Mục Khải An rốt cuộc cũng hậu chi hậu giác mà phát hiện ra ý của Hà Tất, ngay cả ruột gan cũng phát ra cả tiếng động.

Nguyên nhân còn không phải vì căng thẳng sao, sau đó mà xui quỷ khiến thế nào lại biến mọi chuyện ra như vậy, trước đây lúc nào cũng cao giọng để nói chuyện hoặc là xụ mặt xuống như hư trương thanh thế, thậm chí nhiều khi cậu phải tỏ ra như đang giận hờn anh để che giấu mọi cảm xúc trong lòng...... Giờ thì hay rồi, người ta còn rất để ý đến vấn đề này.

Mục Khải An biết vậy chẳng làm, Hà Tất lại cau mày vì một câu mà cậu nói cũng đều không tin, "Xác định không có?"

"Thật sự không có." Mục Khải An lắc đầu.

"Giờ mà cậu không nói," Hà Tất nhướng mày, hơi hơi nhếch mắt, "Sau này mà có chuyện gì lại tỏ ra là liên quan đến tôi, thì tôi sẽ chẳng khách khí nữa đâu."

"Không, sẽ không." Cậu cúi đầu đưa ánh mắt lay động đáp.

Hà Tất còn tưởng là cuộc trò chuyện này đã doạ cậu rồi, vì thế cũng cất giọng hòa hoãn để thay đổi bầu không khí, "Các cậu ngày thường học nhiều không?"

Sau 2s sửng sốt, Mục Khải An mới đáp, "Cũng không có gì, cậu có muốn xem thời khóa biểu của bọn tôi không?"

"Hả?" Hà Tất tỏ ra khó hiểu, tự nhiên lại bảo mình đi xem thời khóa biểu của người khác làm gì, "Không xem."

"À."

Mục Khải An đáp một tiếng, Hà Tất đột nhiên nhìn thấy nét thất vọng thoáng xuất hiện trên khuôn mặt cậu, ngay lúc đang buồn bực, vừa hay bọn Chuột và Đại Thành cùng lái xe chạy như bay đến, bầu không khí giữa hai người bọn họ rốt cuộc cũng bị đánh vỡ.

Cũng chính là ngày hôm sau sau chuyến đi tè Bạch Tháp Sơn trở về, thứ hai ở khoá của Hà Tất không có tiết học, lúc nào cũng có thể ngủ đến tận 10h thì lên giảng đường, mà Mục Khải An thì hoàn toàn ngược lại.

Đối với Hà Tất mà nói, đã muốn ngủ nướng thì bữa sáng cũng hoàn toàn bị vứt bỏ, nhưng Hà Tất lại không hề nghĩ tới, ngay khi anh đang vô cùng lo lắng hỏa tốc chạy vào phòng tắm rửa mặt ở ký túc xá, Mục Khải An vưa vặn trở lại, trên tay của cậu còn cầm theo một túi gì đó.

"Này." Mục Khải An cầm túi trong tay giơ ở trước mặt Hà Tất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!