Chương 5: Cậu yêu thầm tôi!

Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Editor: Red9

Ngay sau đó mấy người đến cửa hàng xe đạp ở phố buôn, nơi đó không chỉ bán xe mới, còn bán rất nhiều xe đạp cũ, nhưng bọn Hà Tất vốn cũng chỉ muốn mua xe đạp cũ mà thôi. Xe đạp cũ hoặc là sách giáo khoa luôn là những thứ được mua lại, đây cũng có thể coi như là một văn hóa của mọi trường đại học.

Lúc khai giảng khi đón các tân sinh mới đến, các học trưởng đã nhắc nhở rằng nếu mua xe đạp thì tốt nhất là nên mua cũ còn nếu mua mới thì rất dễ bị trộm.

Ông chủ thấy bọn họ mua nhiều, cho ưu đãi, hơn nữa còn đưa cho mỗi người một chiếc chìa khóa.

Sáu người mỗi người chọn một chiếc, Có thể nhận ra đây là những chiếc xe do các anh Khoá trước để lại. Hà Tất ưng một cái xe, cái xe này cũng khá giống cái ở cao trung mà anh hay đi, đây cũng coi như là một loại xe mà anh thích, hơn nữa loại này dùng 3,4 năm cũng không sợ, đằng sau xe còn có một cái yên, đoán rằng người anh Khoá trước này thường chở bạn gái đi học hoặc đi chơi.

Bọn Chuột đều đã chọn được cái mình thích, nửa cũ nửa mới, dù sao thì loại hai mà có giá tầm 200, 300 cũng có thể là khá ổn, không ngờ lúc mọi người quay đầu lại thì đã thấy Mục Khải An đang đẩy một chiếc xe mới tinh, vừa nhìn giá niêm yết giá, Hà Tất nhịn không được đầu mày nhảy nhảy.

"Má nó, Mục Khải An, cậu thật kinh khủng." Chuột thò đầu nhìn sang

Ông chủ cười đến mức không khép miệng được, "Tôi thấy mấy cậu mua nhiều như vậy, vị bạn học này nữa, sẽ được giảm giá 20%." Không đợi Mục Khải An trả lời ông chủ liền tiếp tục nói, "Để xem nào, vậy tính tổng là 3800 đồng nhé."

Hà Tất nhấp nhấp miệng nhưng không lên tiếng, đỡ người ta lại nói mình lấy lý do trêu chọc, Đại Thành lại thò đầu lại gần, "Không phải đã nói xe mới rất khó bảo đảm sao? Cậu cứ như vậy là sẽ gây sự chú ý đấy." Kinh nghiệm của các anh Khoá trước không thể nào không nghe, mua lại còn đến 4000, với giá tiền này thì đã đủ học phí một năm rồi.

Không ngờ thiếu gia nhà người ta đã mở miệng nói một câu, "Tôi không có thói quen dùng lại đồ của người khác."

Hà Tất: "......"

Chuột: "......"

Hà Tất cho rằng, đầu óc người này đúng là vẫn còn đang nằm mộng rồi, nhân vật nam chính trong phim thần tượng nhập vào người rồi sao? Thế nhưng nhìn bộ dạng nghiêm trang của cậu ta, Hà Tất quyết định im miệng, dù sao người ta cũng là người có tiền.

Hà Tất cuối cùng quyết định mua cái xe mà mình đã nhìn trúng, Chuột lại thò đầu đến cười hỏi, "Thế nào lại mua cả xe có yên sau vậy? Có phải cậu có chuyện gì mà chúng tôi không biết không, mau khai thật đi."

"Có gì đâu, yên sau thì cũng có thể bỏ ra mà." Hà Tất tỏ vẻ chẳng có gì đưa tay sờ sờ mũi, lại không hay biết có ai đó đang dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng, "Nếu tôi có người yêu thì sẽ che dấu sao?"

Không ngờ vừa dứt lời thì đám người bắt đầu ồn ào, Trần Đào và Đại Thành đều đã có bạn gái, tuy rằng không ở K đại, nhưng lâu lâu cũng sẽ FaceTime ở trong ký túc hoặc trong lớp học, mọi người đều đã biết cả. Ngay cả đối với người tự nhận là FA như Hà Tất, bọn họ vẫn luôn tỏ rõ thái độ hoài nghi đối với anh.

Hà Tất mặc kệ bọn họ, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt của Mục Khải An đang nhìn chăm chăm vào mình, xác thực mà nói, Là chuyện anh mua xe có yên sau. Hà Tất chỉ cảm thấy ánh mắt của cậu vô cùng quỷ dị, như là rất biệt nữu rất ngượng ngùng, lại tựa hồ như đang sung sướng, nhưng bắt gặp ánh mắt của Hà Tất, Mục Khải An liền như bị điện giật đưa mắt đi.

Từng người thanh toán rồi đẩy xe ra, chuột đột nhiên đề nghị đạp xe một vòng vườn trường rồi trở về, làm quen trường một chút.

Đề nghị này lập tức được mọi người tán thành, không ngờ Mục Khải An vẫn luôn an tĩnh ở đằng sau bỗng dưng lên tiếng, "Các cậu cứ đi đi, tôi còn có việc nên phải trở về ký túc xá trước."

Hà Tất tuy rằng nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì, những người khác cũng không rối rắm. Chớp mắt mọi người liền biến mất ở phố buôn, lúc đạp xe qua chỗ ngoặt, Hà Tất lơ đãng quay đầu, lại phát hiện Mục Khải An còn đứng ở vị trí cũ đang đẩy chiếc xe mới toanh của cậu ta, thật sự đây là một khung cảnh khiến người ta không thể nào không nhìn, hoàn toàn không có ý định ngồi lên chiếc xe đạp đó.

Đương nhiên, còn không biết nói gì hơn chính là, khi bọn họ đi một vòng chợ về thì lại phát hiện người tuyên bố là mình có việc

- Mục Khải An đang ở trong ký túc xá ngủ ngon lành.

Mục Khải An: "......"

Họ hẹn ngày hôm sau phải đến sớm bởi vì giữa trưa rất là nóng. Hà Tất đặt đồng hồ 7h30 thức dậy, khoảng 08h sẽ xuất phát đến nhà ăn để giải quyết bữa sáng, sau đó bọn họ sẽ đạp xe đến nơi đã định. Với khoảng cách 10km này thì họ cũng chỉ cần một khoảng thời gian nhất định tầm 1 tiếng rưỡi để đạp xe đến đó mà thôi.

Nhưng mà Hà Tất không ngờ tới, vốn yên sau của xe đạp là để cho người vợ tương lai, không ngờ ngày hôm sau đã phát huy công dụng, thế nhưng lại không phải danh cho vợ của anh dùng.

Sáng hôm sau họ cùng xuống lầu, xuống dưới lầu rồi họ đều tìm đến chỗ đã đặt xe rồi chuẩn bị lên đường, Hà Tất lại phát hiện Mục Khải An Vẫn cứ đứng yên ở một chỗ không nhúc nhích.

Vừa quay đầu lại, liền thấy Mục Khải An đang hiện một khuôn mặt đen như đáy nồi, lúc trắng lúc xanh, hoàn toàn là một bộ dáng bị chọc giận, đôi mắt kia của cậu đúng là đang nhìn anh

Hà Tất tự nhăn mày lại, không biết nói gì, "Lại làm sao vậy?"

Mục Khải An tức giận cắn răng, "Xe của tôi bị trộm rồi." Khuôn mặt tỏ ra đáng thương với Hà Tất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!