Chương 39: Thích cậu thích cậu (Hoàn)

Editor: Red9

Buổi tối thứ sáu không có khóa, bởi vì Mục Khải An đột nhiên có chút việc, cho nên Hà Tất một mình tới phố buôn bán trước, chính là nhà hàng mà trước kia anh từng gặp mẹ Mục ở đây, chỉ là lúc này đây Hà Tất đặt một căn phòng cách điệu rất nhỏ, gian phòng này đại khái được chuân bị để phục vụ những cặp tình lữ mà thôi.

Gian phòng cũng không lớn, nhưng thực độc đáo, hơn nữa bố trí trông rất ấm áp và lãng mạn, lộ ra không khí tình yêu vô cùng mặn nồng, đúng điều mà Hà Tất muốn. Hà Tất đã đặt đồ ăn trước, trên bàn có một cái bánh kem nhỏ vẫn chưa mở ra, giờ chỉ chờ Mục Khải An tới.

Nhưng thật không ngờ tới, Hà Tất vốn cho rằng Mục Khải An đúng thật sự là có việc, đợi đến khi Mục Khải An bưng một chiếc bánh kem khác vào thì Hà Tất mới biết "có việc" của Mục Khải An ở đây là gì.

Hà Tất chỉ vào chiếc bánh kem nhỏ ở trên bàn dở khóc dở cười, "Như này còn chưa được sao," nói tiếp, "Cậu mua chiếc bánh kem to thế làm gì, hai ta dù có là heo cũng ăn không hết đâu."

"Cậu mới là heo," Mục Khải An câu môi liếc mắt nhìn Hà Tất, sau đó ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh nói, "Ban của cậu không phải có đến 20 nam sinh sao, chờ lát nữa trở về thì mang phân phát đến từng phòng kí túc." Cậu vốn dĩ không phải mua đến để ăn, bởi vì Hà Tất khẳng định sẽ chuẩn bị, hoặc là Đậu Nha và Chuột sẽ mua cho anh, cho nên chiếc bánh kem lớn này là do cậu mang đến từ cửa hàng, vốn là để phân phát cho cả những người khác.

Hà Tất cười ha ha, "vẫn là cậu chu đáo nhất"

Mục Khải An nhướng mày nhìn anh tỏ vẻ tán đồng, ngay sau đó mới nghi hoặc nói, "Chuột bọn họ đâu? Còn tưởng là vài người chúng ta chứ." Hà Tất lúc trước không nói với cậu, chỉ nói buổi tối cùng nhau ăn cơm, Mục Khải An tưởng sẽ cùng Chuột, Đậu Nha và những người chơi chung sẽ đến chúc mừng, không ngờ là chỉ có hai người bọn họ.

Hà Tất lại cười giảo hoạt, "Những người khác một tháng trước không phải đã được cậu thay tôi mời rồi sao?" Kỳ thật nhóm Đậu Nha và Chuột đều là bạn tốt nhất, ngày mai mời họ là được.

"Trời ạ, đừng có nhắc lại lịch sử đen tối nữa." Mục Khải An lập tức thẹn quá thành giận, Hà Tất lập tức cười "Ha ha ha", mỗi lần đều mừng rỡ như được mùa, chỉ cảm thấy nhờ câu chuyện này mà anh có thể cười cả đời. Vừa vặn lúc này người phục vụ bưng thức ăn tiến vào, Hà Tất mới mau chóng ngậm miệng.

Không có người khác hâm mộ oanh oanh liệt liệt, cũng không có những việc khác tác động lên, hai người cứ như vậy tự nhiên mà ở cùng nhau, thậm chí cũng không giống như những người khác lựa cơ hội này thổ lộ tình cảm một cách long trọng, chỉ tựa như hiện tại, ăn sinh nhật, cùng nhau nếm trải hương vị tình yêu, chia sẻ miếng bánh kem ngọt ngào, tặng quà cho nhau...... cứ bình bình đạm đạm vô cùng đơn giản, sự hạnh phúc của hai người có thể so với một đôi nam nữ tình cảm không thiếu một phân.

Sau khi ăn uống xong, trên bàn cũng thu dọn sạch sẽ, Mục Khải An mở chiếc bánh kem nhỏ của Hà Tất ra cắm lên đó mấy ngọn nến, sau đó mới cầm hộp quà mà mình suy nghĩ nhức óc đưa qua cho Hà Tất một cách tuỳ ý, "Nè, cho cậu."

Hà Tất cười hì hì, "Đây là cái gì?"

"Nhìn sẽ biết." Bình sinh lần đầu tiên vắt hết trí óc mua đồ tặng một người, thế rồi lại có chút thấp thỏm, sợ Hà Tất không thích, hoặc là nói thứ mà Hà Tất muốn còn xa hơn so với món quà của mình.

Hai gói lớn nhỏ không đồng nhất nhưng đều đóng gói thành hộp rất tinh mỹ, Hà Tất lộ vài phần chờ mong, đầu tiên là mở ra chiếc hộp lớn hơn, hai mắt sáng lên như dự đoán, "Đây là...... bao cổ tay XXX?" Hà Tất không phải thích chơi bóng rổ sao, thứ này thường xuyên có thể sử dụng đến, hơn nữa là lại là hãng XXX, vừa thấy là biết đồ tốt, Mục Khải An quả nhiên rất có tâm.

Lại sau đó...... "Đây là...... Lắc tay?" Hà Tất chớp chớp mắt, cầm trong tay hai chiếc lắc tay một đen một trắng? Vòng đeo tay? Có chút mơ hồ, anh không có thói quen đeo những thứ này, cho nên không hiểu lắm, nhưng là nhìn ra rất đẹp là được rồi, ít nhất Mục Khải An đeo lên nhất định rất đẹp.

"Nè," phản ứng này của Hà Tất làm Mục Khải An quả nhiên có chút thất vọng, rồi sau đó ôm đồm lấy cái vòng trắng tức giận nói, "Cái này, một đôi, hiểu lãng mạn là gì hay không?"

Còn mệt cậu dùng tiền tiêu vặt đi định chế, ở trên mặt vòng còn có tên của bọn họ nữa kìa, đây chính là ý nghĩa đầy lãng mạn của món quà mà cậu vắt óc nghĩ mãi mới ra.

Hà Tất chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm chiếc vòng trắng trong tay, rồi sau đó liền kinh hỉ khi phát hiện thấy tên của mình lộ ra trên mặt vòng, là một loại chữ vừa đặc biệt vừa đẹp mắt, Hà Tất trong nháy mắt liền hiểu ý của Mục Khải An, rồi sau đó lấy lòng duỗi tay đoạt lấy chiếc vòng trong tay Mục Khải An.

"Đẹp quá, nhưng mà hai ta đổi đi," Hà Tất cái màu đen, mặt trên quả nhiên là tên Mục Khải An, "Cậu đeo vòng tên tôi, tôi đeo vòng tên cậu."

Hà Tất đeo vòng lên cổ tay, lại tròng lên cổ tay Mục Khải An một cái vòng khác, sau đó thuận thế bắt lấy bàn tay trắng nõn của Mục Khải An không bỏ, "Từ nay về sau, cậu là của tôi, tôi là của cậu."

Mục Khải An được nắm tay, mặt hồng hồng, đồng thời lại cảm thấy bàn tay Hà Tất to rộng ấm áp đến nhường nào, hơn nữa nghe Hà Tất nói những lời này, Mục Khải An chỉ cảm thấy sự không thoải mái trong nháy mắt liền tan thành mây khói, khóe miệng tuôn ra ý cười, lộ ra chiếc má lúm đẹp khôn xiết, "Trẻ nhỏ dễ dạy." Ai nói Hà Tất là đại thẳng nam đại trì độn không hiểu lãng mạn?

Hà Tất cười ha ha, "Cảm tạ vợ yêu đã khích lệ." Lúc này mới lưu luyến buông tay Mục Khải An ra, châm lửa ngọn nến. Sinh nhật 19 tuổi, anh thực may mắn, có thể ở lứa tuổi 19 này, ở lứa tuổi đẹp nhất này, gặp gỡ người tốt nhất

- Mục Khải An.

"Ước đi." Mục Khải An nhìn anh.

Xuyên qua ánh nến, Hà Tất chỉ cảm thấy cặp mắt kia của Mục Khải An cũng đang lấp lánh ánh lửa của ngọn nến, cậu cũng đang chuyên chú nhìn Hà Tất của cậu.

Hà Tất cũng nhìn Mục Khải An, không nhắm mắt, cứ như vậy nhìn cậu, "Xin chỉ thị của vợ yêu, tôi có thể ước mấy điều?"

Mục Khải An nhấp môi cười, nhìn xuyên qua ánh nến về phía Hà Tất, "Xét thấy là lần đầu tiên tổ chức sinh nhật cho cậu, vậy...... Ba điều đi."

"Thứ nhất, tôi ước đêm nay có thể hôn cậu." Hà Tất nghiêm trang chắp tay trước ngực ước.

Mục Khải An "phì" một tiếng, mặt có chút hồng, tuy rằng ngẫm lại có chút chờ mong, nhưng "Cự tuyệt, tiếp theo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!