Editor: Red9
DONT TAKE OUT
Lúc Hà Tất trị liệu xong thì cũng đã gần 4h. Mục Khải An vẫn ở cạnh anh, cho đến khi mẹ Mục biết chuyện Mục Khải An bị trật khớp chân thì mới sốt ruột muốn chạy đến xem.
Sợ mẹ Mục lo lắng, Mục Khải An chỉ có thể lưu luyến rời khỏi Hà Tất. Mà Hà Tất càng vạn phần không tình nguyện, có lẽ là do tâm lý những người đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt chỉ hận không thể thời thời khắc khắc dính ở bên nhau, huống chi, Hà Tất lúc này còn đầu vừa choáng váng lại thêm cảm mạo, chỉ ước gì lúc nào Mục Khải An cũng ở bên cạnh mình.
Lúc Hà Tất đưa Mục Khải An đến giao lộ thì mẹ Mục vẫn còn chưa tới, vết thương của Mục Khải An đã được bôi thuốc, lúc này chỉ nửa chân đặt lên đất, trọng lượng toàn thân cơ hồ ép lên chân còn lại.
Hà Tất yên lặng kéo tay Mục Khải An đặt lên vai mình vỗ vỗ, "Dựa vào tôi này." Mục Khải An nhấp môi cười, không khách khí dời trọng lượng sang người bên cạnh.
"Về đến nhà nhớ uống thuốc."
"Ừm."
"Nói thì nhớ giữ lời, không được nói cho có lệ."
"Rồi."
Hai người cũng không có động tác dư thừa nào, thậm chí lúc nói còn có chút nhàm chán nói, nhưng không hiểu sao vẫn xuất hiện làn khói hồng bao quanh, một làn làn khói hồng mờ mờ ảo ảo sặc mùi thức ăn cún. Đơn giản đến nhàm chán, khóe miệng hai vị lại không tự giác nở nụ cười tươi, làm người ta không khỏi hâm mộ.
"Đúng rồi, cậu chừng nào thì quay về ở? Không lẽ sau này đều về nhà ở sao?" Hà Tất đột nhiên u oán hỏi.
"Chờ ba của tôi về đã." Mục Khải An nghĩ nghĩ, hơn nữa lấy tính cách của mẹ Mục, tuy rằng chân cậu không có gì trở ngại, nhưng tình hình này phải đợi cho chân khỏi hẳn mới đi được, bằng không mẹ Mục sẽ lại không an tâm cho cậu ở lại trường học.
"Vậy khi nào ba cậu trở về?"
"Nhanh thôi."
"Nhanh là bao lâu?"
"Chính là không bao lâu."
"Không bao lâu là bao lâu?"
Mục Khải An: "......" Mục Khải An vô ngữ quay đầu nhìn về phía Hà Tất, đưa con mắt cá chết nhìn chằm chằm anh.
"Khụ, được rồi, không hỏi nữa." Hà Tất thỏa hiệp, vừa dứt lời, điện thoại Mục Khải An vang lên.
Ra là mẹ Mục tới rồi, mục mụ mụ vừa thấy Mục Khải An được Hà Tất nửa đỡ đi tới liền lo lắng vô cùng, vừa vội kiểm tra vừa tính đến hậu quả, đợi đến khi xác nhận không phải thực sự nghiêm trọng, mẹ Mục lúc này mới chú ý tới Hà Tất. Hà Tất cẩn thận truyền đạt lời của bác sĩ dặn dò lại, mẹ Mục lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Tiểu Hà, cảm ơn cháu đã chăm sóc An An, dì cũng không biết phải cảm ơn cháu như thế nào nữa." Mẹ Mục cảm kích nhìn Hà Tất.
"Dì, ngàn vạn đừng khách khí, đây đều là việc cháu nên làm mà." Hà Tất vừa nói, đôi mắt còn nhịn không được lướt qua nhìn Mục Khải An ngồi trong xe.
Mẹ Mục giật mình, tình hình này, bà đại khái liền đoán được chút gì. Quả nhiên, trên đường về, còn không đợi mẹ Mục tìm cơ hội mở miệng, Mục Khải An ngoài ý muốn đã lên tiếng trước.
"Mẹ, con quyết định sẽ ở bên cạnh cậu ấy." Mục Khải An đột nhiên nghiêm túc nhìn mẫu thân đại nhân nhà mình, "Từ nhỏ đến lớn, con trước nay chưa từng thích ai như vậy, thật sự đấy, con cũng không biết con có thể thích một người thích đến mức này, ít nhất hiện tại con cảm thấy, con không thể thích một ai như thích cậu ấy bây giờ cả, cho nên mặc kệ tương lai như thế nào, con cũng đều không muốn từ bỏ."
Mục Khải An nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, "Con nghĩ, cậu ấy cũng là một người đáng giá để thích, con tin tưởng cậu ấy, cũng tin tưởng bản thân con," Mục Khải An đột nhiên khẽ mỉm cười di chuyển tầm mắt nhìn về phía mẹ Mục, "Mẹ, mẹ cũng tin tưởng bọn con đúng không?"
Mẹ Mục nao nao, bà biết suy nghĩ của con mình, cậu là người có suy nghĩ cặn kẽ trước sau rồi mới lựa chọn, không phải kiểu quyết định vội vàng, bồng bột, huống hồ những người trẻ tuổi yêu nhau, có mấy ai lý trí khi yêu bao giờ?
Hơn nữa mẹ Mục trước nay đều tin tưởng con trai mình nhất, loại này gần tương tự với mù quáng tin tưởng, vì thế mẹ Mục cũng nhẹ nhàng cười, "Mẹ đương nhiên tin tưởng bảo bối nhà mình nhất."
"Cảm ơn mẹ." Mục Khải An nháy mắt sung sướng đến toả sáng.
Mục mụ mụ đột nhiên có chút cảm khái nhớ lại nói, "Từ hồi con học sơ trung đã nói cho mẹ biết con là gay, vĩnh viễn không thay đổi được nữa, con không biết, khi đó mẹ thật sự cảm thấy như trời sụp xuống vậy. Mẹ cũng không phải cảm thấy con không bình thường, hoặc giống như những bậc cha mẹ khác coi con mình là mắc bệnh khó chữa, mẹ chỉ nghĩ là, cả đời sau này của con phải làm sao bây giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!