Editor: Red9
DONT TAKE OUT
Hà Tất đoán không sai, cuối cùng thì viện bọn họ cũng thua, nhưng bù lại thì bọn họ cũng nhận được không ít sự cổ vũ nhiệt tình, hơn nữa đội đối thủ còn là đội chủ lực của toàn trường, bọn họ thua cũng không oan.
Sau khi kết thúc, Hà Tất bị Mục Khải An kéo đến phòng y tế để khám và nhận thuốc trị cảm, lúc này Mục Khải An mới biết, hoá ra từ tận 5, 6 ngày trước Hà Tất căn bản không đem chuyện mình bị cảm xem ra gì.
May mắn bệnh không tồi tệ hơn trong khoảng thời gian ấy, hơn nữa tố chất thân thể của Hà Tất thực sự rất tốt, bệnh cũng không nghiêm trọng lắm, cho nên chỉ cần uống chút thuốc và tiêm là được, nhưng Hà Tất sống chết thế nào cũng không muốn tiêm.
Mục Khải An ngẫm lại bản thân mình lúc như thế này cũng không khác gì anh.... vì thế không cưỡng cầu, nhưng sau khi trở về ký túc xá liền lập tức bắt Hà Tất phải ăn uống để dùng thuốc ngay.
2h chiều, Hà Tất và Mục Khải An đúng giờ đi đến sân vận động. Tổng cộng 8 người tham gia trận chung kết, tuy rằng không phải thi đấu chính quy gì, nhưng nhìn tổng thể bốn phía thì rất có phong trào và tinh thần.
Hà Tất giúp Mục Khải An đeo balo, cầm lấy áo khoác của cậu rồi chờ cậu ở điểm đích, Mục Khải An thì cùng các thí sinh khác vận động làm nóng người ở vạch xuất phát.
Hôm nay trời tuy rằng không nắng, nhưng thời tiết cũng không thực sự lạnh, chỉ có gió nhẹ thoang thoảng. Hà Tất đứng ở điểm đích nhìn trở về vạch xuất phát ở xa xa, hoàn toàn không rõ tình hình bên đó; hai bên đường băng vây kín người, đợi đến khi tiếng súng "đoàng" một tiếng thì lập tức bốn phía vang lên âm thanh hỗn độn, Hà Tất mới biết đã bắt đầu rồi.
Hà Tất bất động như núi, nhưng chớp mắt đã thấy Mục Khải An xuất hiện trong tầm mắt mình, giống như một trận cuồng phong xô mạnh tới, Mục Khải An vẫn luôn xuất sắc dẫn đầu.
Thật ra thì Hà Tất có chút ngoài ý muốn, biết cậu có thể chạy, không ngờ là cậu có thể chạy đến mức ấy. Đúng lúc này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tám người kỳ thật không phân cao thấp, dù sao cũng là những người cuối cùng đi tiếp đến vòng này, cho nên khoảng cách cũng không kéo dài. Nhưng ngay lúc bọn họ chạy qua đường cong thì đằng sau Mục Khải An có một bạn học không giữ được trọng tâm nên lao thẳng về phía trước.
Cậu ta đứng ở vị trí thứ hai hoặc thứ ba, lúc này Mục Khải An lại đang dẫn đầu bọn họ một chút, vừa lúc đi qua đường cong, thân thể không chuyển tư thế kịp liền đẩy cả người vào Mục Khải An.
Hà Tất cả kinh, liền thấy Mục Khải An lảo đảo gập thân thể lại, còn cậu bạn học đã trực tiếp ngã lăn trên mặt đất.
Hà Tất chạy nhanh tiến đến, lúc này điểm chạy của bọn họ đã cách vạch đích hơn trăm mét. Nhưng không đợi Hà Tất chạy quá hai bước, Mục Khải An đang lảo đảo đã ổn định thân hình, lại lần nữa nhấc chân nhằm vạch đích mà chạy, chỉ là lúc này, vị trí thứ nhất đã biến thành vị trí đứng đầu đếm từ dưới lên trên.
Mục Khải An lúc chạy qua Hà Tất, anh rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt cậu đang nén đau, trong lòng lo lắng vô cùng, nhưng Mục Khải An lại cắn răng chỉ nhìn chằm chằm vạch đích. Hà Tất không có biện pháp, chỉ chạy đi theo cậu đến đó.
Đợi đến khi cậu chạy qua khỏi vạch đích thì Hà Tất mới vội vàng đến đỡ lấy, "Thế nào, vừa rồi không sao chứ?"
Mục Khải An bắt lấy cánh tay Hà Tất, cả trọng lượng thân thể đều đè lên, biểu cảm nén đau trên mặt càng lộ rõ, cũng không cậy mạnh, "Chân hình như bị trật khớp rồi."
"Hả?" Hà Tất cả kinh, "Vậy mà còn chạy?" Dù gì thì cũng biết là đứng bét mà còn chạy, "Thế nào, có nghiêm trọng không?"
Hà Tất nói rồi ngồi xổm xuống, tựa hồ đang tính kiểm tra, không ngờ vừa đụng tới mắt cá chân Mục Khải An thì cậu đã xuýt xoa một tiếng, chân cũng rụt về, "Đau."
Mục Khải An cắn răng nắm lấy vai Hà Tất, "Hơi đau đó, cậu đừng chạm vào."
"Vậy thì mau đến phòng y tế xem thôi." Hà Tất không nói hai lời liền xoay người nửa ngồi xổm xuống, định cõng Mục Khải An lên.
Nhiều người đưa hai mắt trông mong nhìn, đặc biệt là hai người bọn họ còn vốn có độ nổi tiếng khá cao, lúc này mọi ánh mắt đều tập trung lên họ. Mục Khải An mặt đỏ nóng như bị bỏng, đặc biệt ngượng ngùng.
Vừa vặn đúng lúc này, người bạn đã vô tình đẩy cậu đang khập khiễng chân đi tới, vẻ mặt xin lỗi.
"Thực sự rất xin lỗi vì chuyện vừa rồi, không phải do tôi cố ý đâu, cậu không sao chứ?"
Hà Tất xoay người nhìn lại, bạn học kia vóc dáng nhỏ, nhưng tốc độ không thể chê vào đâu, quả thật phải gọi là phi lao, bằng không cũng không thể chạy ở ngay sau Mục Khải An, không ngờ lại bị ngã ngoài ý muốn, còn liên luỵ đến Mục Khải An đang chạy phía trước.
Hà Tất chỉ thấy trên đầu gối quần của cậu ta bị sờn vài vết chỉ, chỉ sợ bên trong bị rách da rồi, hai tay cũng có vết xước da, có thể thấy vừa rồi bị ngã chính cậu ta cũng chịu không nổi, hơn nữa cậu ta cũng không nhận được thành tích. Dưới tình huống như thế cậu ta vẫn còn nhớ tới việc đến gặp Mục Khải An để xin lỗi, Hà Tất cảm thấy vừa lòng, cho dù vốn dĩ có phần tức giận, trong nháy mắt đã tan thành mây khói.
Mục Khải An cũng có suy nghĩ như thế, vì vậy cười nhìn cậu ta, "Không sao, chắc chỉ bị trật khớp chân thôi."
"Trời, thật sự xin lỗi, vậy chúng ta đến phòng y tế khám thôi, tiền thuốc men để tôi trả." Người bạn học này là thật lòng xin lỗi, mà cậu cũng xác thật không phải cố ý.
"Không cần đâu, tôi nhìn miệng vết thương của cậu cũng không nhẹ, cậu đi băng lại đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!