Tác giả: Thiên Hạ Thiên
Editor: Red9
Lời tâm sự vô cùng thấm thía của mẹ Mục làm Mục Khải An vốn dĩ tâm hoa nộ phóng cũng phải ngẩn người ra, cũng khiến cậu thanh tỉnh sau khi bị những hồi ức ngọt ngào nhỏ nhoi của mình và Hà Tất nhét đầy não, đầu óc cũng không còn nóng như vừa rồi.
Nhưng Mục Khải An cũng không bởi vì điều này mà xa cách hoặc tránh né Hà Tất, chỉ là lúc ở chung cùng anh thì trở nên bình tĩnh hơn, đồng thời cũng cân nhắc làm như thế nào để tìm cơ hội nói đến vấn đề này với Hà Tất.
Mà tâm tư Hà Tất không xa và tinh tế như Mục Khải An, có đôi khi thậm chí còn chậm chạp, thêm nữa là thời gian tổ chức đại hội thể thao càng ngày càng gần, thời gian huấn luyện của đội bóng rổ viện Số cũng càng ngày càng gấp rút, Hà Tất vội đến không kịp, cho nên cũng không phát hiện Mục Khải An xảy ra dị thường nào.
Giữa trưa hôm sau, Hà Tất cùng Mục Khải An đi ăn, cũng không phải bọn họ cố ý đi chung thành thế giới hai người, mà là ba người Đậu Nha phi thường tinh tế hiểu chuyện, tỏ vẻ không muốn trở thành bóng đèn.
Trời âm u, còn xuất hiện từng trận gió lạnh, nhưng trên mặt hai vị đây lại vẫn cười tươi vui vẻ, với Hà Tất, dù sao thì tâm tình tốt là được.
Áo khoác của Hà Tất sáng sớm hôm nay Mục Khải An đã cất vào balo, lúc này rốt cuộc có cơ hội đưa cho anh. Hai người ở nhà ăn tìm một góc không ai ngồi, cảm giác cũng không tồi.
Vừa ăn vừa nói chuyện, Hà Tất ăn tương đối nhanh, ăn vô cùng ngon miệng. Mục Khải An nhìn Hà Tất ăn như vậy cũng cảm thấy bữa ăn ngon miệng, chỉ là rất nhanh cậu liền phát hiện Hà Tất chốc lát lại ho khan hai cái, không phải quá nghiêm trọng, nhưng Hà Tất ngày thường hiển nhiên sẽ không như vậy, thế thì chỉ có thể là.....
"Cậu bị cảm?" Mục Khải An đột nhiên nhíu mày nhìn về phía Hà Tất.
"Có chút," Hà Tất không thèm để ý trả lời, "Vấn đề nhỏ, không phải quá nghiêm trọng đâu."
Mục Khải An liền nghĩ tới ngày hôm qua, trong lòng ấm áp, nhưng ngoài miệng lại không buông tha, "Ngày hôm qua cũng không biết ai nói không sợ lạnh, thân thể rất tốt."
Hà Tất nghẹn lời, ngay sau đó lại cười nói, "Thân thể tốt thì liền không dễ dàng bị cảm à?"
Mục Khải An nhấp môi cười nói, "Thân thể người ta tốt mới không vì lạnh một chút đã bị cảm, còn không bằng tôi, ngày hôm qua lúc cậu còn chưa tới tôi đã ở đường băng đóng băng nửa ngày rồi," Mục Khải An có chút đắc ý nhỏ chỉ vào mình, "Cậu nhìn tôi xem, khoẻ như vậy, như này mới gọi là thân thể tốt có biết không?"
"Rồi rồi rồi cậu khoẻ nhất." Hà Tất vừa có lệ vừa tiếp tục ăn.
Mục Khải An ngoài miệng trêu chọc người ta xong, đảo mắt lại quan tâm hỏi, "Uống thuốc chưa?"
"Uống rồi, yên tâm." Trên thực tế thì trình độ này tính gì là cảm, lúc ở sân bóng rổ mồ hôi chảy như mưa một lúc không phải tốt rồi sao? Hà Tất căn bản không để ở trong lòng là uống thuốc gì.
"Đúng rồi, chờ lát nữa quay lại ký túc xá không?" Hà Tất đột nhiên hỏi, anh nhớ Mục Khải An tầm tiết 4 buổi chiều mới có khóa.
Mục Khải An do dự một giây vẫn gật gật đầu, "Ừm." Lại nói, cậu cũng hơn nửa tháng không về ký túc xá rồi.
"Ha, rốt cuộc cũng trở về rồi?" Hà Tất vốn là thuận miệng hỏi, nhưng không ngờ Mục Khải An thế mà lại gật đầu, lập tức nhịn không được trêu chọc, "Hiện giờ không sợ tôi ăn cậu sao?"
"Phụt ~" Mục Khải An đang ăn đột nhiên bị một câu Hà Tất nói "tôi ăn cậu" doạ đến phun, cũng may cậu kịp thời quay đầu mới tránh phun ra bàn ăn của hai người.
Kỳ thật ý của Hà Tất chính là "Rốt cuộc không sợ tôi dám trở về rồi?", Nhưng hiện tại với quan hệ của hai người, Mục Khải An dĩ nhiên sẽ hiểu sai, kết quả là "Ăn" này là "Ăn" ấy, thật đáng sợ.
"Từ từ, từ từ thôi," Hà Tất nhanh tay vỗ vỗ bả vai của cậu, "Làm cho cậu sợ tới mức này."
Mục Khải An trừng mắt liếc nhìn Hà Tất một cái, "Đó là phòng ký túc xá của tôi, tôi muốn về lúc nào thì về thôi."
"Đúng đúng đúng." Hà Tất vội vàng gật đầu, nhưng nụ cười trên mặt cười kia, quả thực là......
"Đêm cũng ngủ lại à?" Hà Tất cho rằng Mục Khải An đã quyết định về trường học, không ngờ anh lại lần nữa đoán sai.
"Buổi tối không ở, còn muốn về nhà ở vài ngày."
"Thế thì phiền dì lắm ~" ngữ khí Hà Tất có thể nói phi thường "Khinh bỉ", "Bảo bảo, nên trưởng thành rồi."
"Phụt ~" Mục Khải An lại lần nữa phun ra, hai chữ "Bảo bảo" của Hà Tất có thể nói là một ngữ hai ý nghĩa*, mặt Mục Khải An nháy mắt đỏ lên, "Hà Tất, cậu có để người khác ăn cơm không vậy!"
*: Một nghĩa là gọi những đứa trẻ, một nghĩa là để gọi người mình yêu thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!